câu chuyện tham gia kháng chiến của ông Nguyễn Hữu Khoa - thương binh
Tôi là Nguyễn Hữu Khoa, sinh năm 1942, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những trận càn, những đêm cả làng phải sơ tán, đào hầm tránh bom. Chính những ký ức ấy đã sớm hun đúc trong tôi lòng yêu nước và ý chí đứng lên cầm súng bảo vệ quê hương.
Khi vừa tròn tuổi thanh niên, tôi tình nguyện tham gia kháng chiến. Ngày rời xã Vân Bán lên đường nhập ngũ, trong ba lô chỉ có vài bộ quần áo bạc màu, nắm cơm khô và lá thư mẹ viết vội dặn dò phải giữ gìn sức khỏe, sống cho trọn nghĩa với nước, với đồng đội. Lúc ấy, tôi không nghĩ nhiều đến hiểm nguy, chỉ biết rằng đất nước gọi thì mình phải đi. Những năm ở đơn vị, tôi cùng đồng đội tham gia nhiều nhiệm vụ chiến đấu và phục vụ chiến đấu. Chúng tôi thường xuyên hành quân ban đêm để tránh máy bay địch, ban ngày đào công sự, tăng gia sản xuất, giữ vững trận địa. Mỗi trận đánh là một lần đối mặt với sinh tử, nhưng cũng là nơi tình đồng đội được tôi luyện trong lửa đạn. Có những đồng chí bị thương nặng, chúng tôi thay nhau cáng bạn vượt rừng sâu, suối cạn, quyết không bỏ lại ai phía sau.
Có một lần, trong trận đánh ác liệt, đơn vị tôi phải giữ vững vị trí trọng yếu trong nhiều giờ liền dưới làn bom pháo dày đặc. Đạn dược cạn dần, lương thực không còn bao nhiêu, nhưng anh em vẫn động viên nhau bám trụ. Chính trong hoàn cảnh gian nan ấy, tôi hiểu sâu sắc thế nào là ý chí kiên cường của người lính cách mạng và sức mạnh của niềm tin vào thắng lợi cuối cùng. Sau những năm tháng chiến đấu liên tục, ngày đất nước hoàn toàn giải phóng đến với chúng tôi như một giấc mơ trở thành hiện thực. Tôi may mắn được trở về quê hương Vân Bán, mang theo ký ức không thể nào quên về những đồng đội đã ngã xuống. Mỗi bước chân trên con đường làng ngày trở lại, tôi đều thầm nhủ phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy.
Trở về đời thường, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, tôi luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ, tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, giáo dục con cháu về truyền thống cách mạng của quê hương. Với tôi, kháng chiến đã lùi xa, nhưng tinh thần yêu nước, ý chí vượt khó thì vẫn còn nguyên vẹn. Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, tôi chỉ mong thế hệ trẻ xã Vân Bán hôm nay hiểu và trân trọng giá trị của hòa bình, ra sức học tập, lao động, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những năm tháng máu lửa mà cha ông đã đi qua.



