Câu chuyện tham gia kháng chiến của ông Nguyễn Hữu Son xã Vân Bán
Tôi là Nguyễn Hữu Son, sinh năm 1948, lớn lên ở xã Vân Bán trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khổ. Khi vừa bước sang tuổi mười tám, tôi tình nguyện lên đường tham gia kháng chiến. Ngày rời quê, tôi chỉ kịp nhìn lại mái nhà đơn sơ, con đường làng quen thuộc và tự nhủ với lòng mình rằng: nếu không đi, ai sẽ bảo vệ quê hương. Sau thời gian huấn luyện ngắn ngày, tôi được biên chế về đơn vị trực tiếp làm nhiệm vụ chiến đấu và phục vụ chiến đấu. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn: ăn uống đạm bạc, ngủ rừng, ngủ hầm, luôn trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu. Bom đạn của địch dội xuống không lúc nào ngơi nghỉ, nhưng ý chí của người lính trẻ chúng tôi thì ngày càng vững vàng. Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị tôi được giao nhiệm vụ chốt giữ một khu vực quan trọng để ngăn chặn bước tiến của địch. Ngay từ sáng sớm, pháo địch đã bắn dữ dội vào trận địa. Đất đá tung lên mù mịt, cây cối gãy đổ ngổn ngang. Khi bộ binh địch tràn lên, anh em chúng tôi bình tĩnh chờ địch vào gần rồi đồng loạt nổ súng. Lần đầu trực tiếp đối mặt với làn đạn dày đặc, tôi không tránh khỏi hồi hộp, tim đập mạnh từng nhịp. Nhưng nhìn đồng đội bên cạnh kiên cường bám trụ, tôi cũng nhanh chóng trấn tĩnh, bắn trả quyết liệt. Có lúc đạn dược gần cạn, chúng tôi phải thay nhau tiếp đạn, giữ vững từng tấc đất. Tiếng hô động viên vang lên giữa khói lửa càng tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị. Trận đánh kéo dài nhiều giờ liền. Địch nhiều lần tổ chức tiến công nhưng đều bị đánh bật. Đến chiều, khi bị thiệt hại nặng, chúng buộc phải rút lui. Trận địa được giữ vững, nhưng đơn vị tôi cũng có đồng chí bị thương, có người đã anh dũng hy sinh. Hình ảnh những đồng đội ngã xuống trong trận chiến ấy mãi khắc sâu trong tâm trí tôi. Sau trận đánh, tôi cùng anh em thu dọn chiến trường, đưa thương binh về tuyến sau. Đêm hôm ấy, dù mệt lả, tôi không sao ngủ được. Trong đầu luôn hiện lên suy nghĩ: mình phải sống và chiến đấu sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại. Chiến tranh qua đi, tôi trở về quê hương Vân Bán với ký ức không thể nào quên của một thời tuổi trẻ gắn liền với bom đạn. Giờ đây, mỗi khi kể lại câu chuyện này cho con cháu, tôi chỉ mong thế hệ trẻ hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu xương và sự hy sinh của biết bao người lính.



