câu chuyện tham gia kháng chiến của ông Trần Văn Xuân - thương binh xã Vân Bán
Tôi là Trần Văn Xuân, sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Vân Bán giàu truyền thống cách mạng. Những năm tháng tuổi trẻ của tôi gắn liền với chiến tranh, bom đạn và những ký ức không thể nào quên của một thời cả dân tộc đứng lên vì độc lập, tự do.
Những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, khi tiếng máy bay địch gầm rú trên bầu trời quê hương, tôi cũng như bao thanh niên trai tráng trong xã, mang trong mình lòng căm thù giặc sâu sắc và khát vọng được góp một phần sức lực nhỏ bé cho Tổ quốc. Ngày lên đường nhập ngũ, tôi chỉ kịp nhìn lại mái nhà tranh, ruộng đồng quê hương và ánh mắt dõi theo đầy lo lắng của mẹ già. Trong tim tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ giản đơn: “Còn giặc thì còn đánh, còn mình thì còn chiến đấu" .Những năm tháng ở chiến trường là chuỗi ngày gian khổ nhưng đầy nghĩa tình đồng đội. Chúng tôi hành quân băng rừng, lội suối, ăn cơm nắm, ngủ võng giữa đại ngàn. Bom đạn địch trút xuống không ngơi nghỉ, nhiều trận đánh ác liệt diễn ra ngay trước mắt. Có những đồng chí mới hôm qua còn ngồi cùng tôi chia nhau nắm cơm, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần như vậy, nỗi đau lại càng hun đúc thêm ý chí quyết tâm chiến đấu đến cùng. Trong một trận đánh lớn, khi đang làm nhiệm vụ, tôi bị thương nặng do mảnh bom. Máu chảy nhiều, cơn đau thấu xương nhưng tôi vẫn cố gắng bám trụ vị trí, hoàn thành nhiệm vụ được giao. Sau đó, tôi được đồng đội đưa về tuyến sau điều trị. Vết thương ấy khiến tôi trở thành thương binh, để lại di chứng theo tôi suốt cả cuộc đời. Nhưng với tôi, đó không phải là mất mát, mà là dấu ấn của một thời đã sống và chiến đấu hết mình vì Tổ quốc.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, tôi trở về quê hương Vân Bán trong niềm vui xen lẫn nghẹn ngào. Quê hương đổi thay từng ngày, nhưng ký ức chiến tranh thì không bao giờ phai nhạt. Tôi tự nhủ mình phải tiếp tục sống xứng đáng với những đồng đội đã hy sinh, tiếp tục đóng góp cho quê hương trong khả năng của một người lính trở về đời thường. Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần kể lại câu chuyện năm xưa cho con cháu và thế hệ trẻ trong xã, tôi chỉ mong các cháu hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ cha anh. Hãy trân trọng, giữ gìn và tiếp nối truyền thống cách mạng của quê hương Vân Bán anh hùng.



