Cựu chiến binh

Câu chuyện thời chiến của ông Bùi Văn Bằng

Câu chuyện thời chiến của ông Bùi Văn Bằng

Phú Thọ25/02/2026Quách thị nguyệt (Xã lạc lương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

🧒 Tuổi thơ giữa những năm tháng chia cắt

Ông Bùi Văn Bằng sinh năm 1954 tại xóm Khạ, xã Lạc Lương – một vùng quê miền núi còn nhiều khó khăn. Tuổi thơ ông gắn với nương ngô, ruộng lúa và những con đường đất đỏ quanh co men theo sườn đồi.

Những năm 1960, khi ông còn là cậu bé, chiến tranh đã lan rộng. Dù quê nhà là hậu phương miền Bắc, nhưng cuộc sống không hề bình yên. Người lớn trong làng vừa sản xuất, vừa đào hầm trú ẩn, chuẩn bị lương thực phòng khi có báo động.

💣 Những năm tháng bom đạn

Bước sang đầu thập niên 1970, khi ông tròn 16–18 tuổi, cuộc chiến bước vào giai đoạn ác liệt. Tin tức về những trận đánh, về các anh bộ đội hy sinh từ chiến trường miền Nam liên tục được truyền về.

Xóm Khạ tuy không phải điểm nóng, nhưng vẫn chịu ảnh hưởng:

  • Thanh niên trong xã lần lượt lên đường nhập ngũ.

  • Gia đình chia tay con em trong nước mắt.

  • Ban đêm, tiếng máy bay và còi báo động khiến cả xóm phải chạy xuống hầm.

  • Ông Bằng khi ấy tham gia đội thanh niên xung kích của xã. Công việc của ông và các bạn là:

    • Vận chuyển lương thực, củi gạo hỗ trợ bộ đội hành quân qua địa bàn.

  • Tu sửa đường mòn, cầu tạm sau mỗi đợt mưa lũ hoặc khi bị bom làm hư hỏng.

  • Canh gác, báo tin khi có dấu hiệu nguy hiểm.

  • 🪖 Lần đầu đối diện mất mát

    Một kỷ niệm ông không bao giờ quên là ngày tiễn một người bạn thân lên đường nhập ngũ. Hai người từng cùng nhau chăn trâu, thả diều, vậy mà chỉ ít lâu sau đã nghe tin bạn hy sinh nơi chiến trường xa.

    Ông từng nói:

    “Chiến tranh không chỉ là tiếng súng, mà là những khoảng trống còn lại trong lòng người ở quê nhà.”

    Nỗi đau ấy khiến ông càng quyết tâm làm tốt nhiệm vụ ở hậu phương, góp phần nhỏ bé của mình cho tiền tuyến.

    🌄 Niềm tin vào ngày hòa bình

    Dù gian khổ, nhưng người dân xóm Khạ luôn đùm bọc lẫn nhau. Ban ngày ra đồng, ban đêm quây quần bên bếp lửa, kể chuyện và động viên nhau giữ vững tinh thần.

    Ngày 30/4/1975, khi nghe tin đất nước thống nhất, cả xóm như vỡ òa. Người già rưng rưng nước mắt, thanh niên ôm chầm lấy nhau. Ông Bằng lúc ấy mới ngoài hai mươi tuổi, cảm nhận rõ ràng giá trị của hai chữ “hòa bình”.

    🏡 Sau chiến tranh

    Hòa bình lập lại, ông trở về với công việc đồng áng. Cuộc sống còn khó khăn, nhưng không còn tiếng bom. Ông lập gia đình, sinh con và luôn kể cho thế hệ sau nghe về một thời:

    • Thanh xuân gắn với trách nhiệm với quê hương.

  • Những đêm trắng lo lắng cho người thân ngoài mặt trận.

  • Niềm tự hào được góp phần nhỏ bé vào lịch sử dân tộc.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn