CÂU CHUYỆN THỜI HOA ĐỎ: NGƯỜI CON GÁI CẦM ĐÀN ĐỢI NGÀY CHIẾN THẮNG
CÂU CHUYỆN THỜI HOA ĐỎ: NGƯỜI CON GÁI CẦM ĐÀN ĐỢI NGÀY CHIẾN THẮNG
CÂU CHUYỆN THỜI HOA ĐỎ: NGƯỜI CON GÁI CẦM
ĐÀN ĐỢI NGÀY CHIẾN THẮNG
Tác giả: Phan Nguyễn Trâm Anh
1. Khúc vĩ cầm giữa đại ngàn lửa đạn:
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi cả dân
tộc cùng ra trận, có một "đóa hoa đỏ" đã mang theo hương sắc thanh
lịch của Hà thành vào tận vùng đất lửa Đức Phổ, Quảng Ngãi. Đó là
Anh hùng, Liệt sĩ, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Hình ảnh "cầm đàn" ở đây không chỉ là một nhạc cụ thực hữu, mà là
biểu tượng cho một tâm hồn tràn đầy chất thơ và lòng nhân ái giữa
lòng chiến trường. Trong hành trang dấn thân của người bác sĩ trẻ ấy,
ngoài ống nghe và dao mổ, còn có những cuốn sách văn học kinh
điển và một trái tim đa cảm. Giữa những trạm xá dã chiến ẩn sâu
trong rừng rậm, nơi mùi thuốc sát trùng hòa lẫn với mùi máu và khói
bom, chị Thùy Trâm vẫn không để tâm hồn mình chai sạn. Chị vẫn
mơ về một buổi chiều dạo bước bên hồ Hoàn Kiếm, vẫn lắng nghe
tiếng ve kêu để nhớ về những mùa hè yên ả của tuổi học trò.
Đã có biết bao đêm trắng, dưới ánh đèn dầu tù mù và tiếng máy bay
gầm rú trên đầu, chị đã thức để chăm sóc từng vết thương cho đồng
đội. Có những ca mổ thiếu thuốc tê, chị vừa làm vừa trào nước mắt vì thương anh em chiến sĩ
đau đớn, chị lại cất tiếng hát để át đi tiếng rên rỉ, dùng sự dịu dàng của người phụ nữ để làm liều
thuốc giảm đau tinh thần. Với chị, mỗi người bệnh không chỉ là một "ca cấp cứu", mà là một nốt
nhạc trong bản hùng ca của dân tộc. Chị cầm lấy "cây đàn" hy vọng, dệt nên những giai điệu của
sự sống ngay tại nơi mà cái chết cận kề nhất.
Ngày 22/6/1970, khi quân thù bao vây trạm xá, người con gái ấy đã không chọn cách lùi bước để
bảo vệ tính mạng mình. Chị đã cầm súng, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ các thương
binh. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới 28 — độ tuổi đẹp nhất của thanh xuân, khi bản nhạc cuộc
đời đang ở những nốt ngân vang đầy khát vọng. Chị ra đi, nhưng cuốn nhật ký chị để lại — một
"tiếng đàn" bằng chữ — đã làm chấn động trái tim của cả những người lính bên kia chiến tuyến,
bởi sức mạnh của một tâm hồn chính nghĩa và cao thượng.
2. Cảm nhận của bản thân: Lời hứa từ thế hệ hôm nay:
Đứng trước chân dung của chị Đặng Thùy Trâm, em lặng người đi vì xúc động. Ở tuổi 17, khi
em đang được sống trong sự bao bọc của gia đình, được lo toan cho những kỳ thi và những ước
mơ cá nhân, thì ở tuổi em ngày ấy, chị đã mang trên vai trọng trách cứu người, cứu nước. Đọc
những dòng nhật ký đầy trăn trở nhưng cũng rất đỗi dịu dàng của chị, em nhận ra rằng: Anh hùng
không phải là những người không biết sợ, mà là những người đã biến nỗi sợ thành hành động vì
lý tưởng cao đẹp.
Hình ảnh chị "đợi ngày chiến thắng" bằng cách dấn
thân vào nơi nguy hiểm nhất đã thức tỉnh trong em
nhiều suy nghĩ. Đôi khi, em thấy mình quá dễ dàng
nản lòng trước một bài toán khó hay một chút áp
lực nhỏ trong cuộc sống. Nhưng so với những vết
thương mà chị phải chữa trị, so với những cơn đói
khát và làn mưa bom mà chị phải trải qua, những
khó khăn của em hôm nay thực sự quá bé nhỏ. Chị
đã sống một cuộc đời "không có bản nháp", mỗi
ngày của chị đều là sự tận hiến trọn vẹn cho Tổ
quốc.
Lòng yêu nước của chúng em hôm nay không nhất
thiết phải là cầm súng ra chiến trường, mà là sống
một cuộc đời "có lửa". Đó là ngọn lửa của sự tử tế,
của tinh thần trách nhiệm và lòng quyết tâm chinh
phục những đỉnh cao tri thức. Em hiểu rằng, nền
hòa bình và màu áo trắng học trò mà em đang mặc hôm nay được nhuộm bởi màu đỏ của những
trái tim như chị Thùy Trâm.
Lời nhắc nhở của chị: "Hãy sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài,
sống phí" sẽ mãi là kim chỉ nam cho hành trình trưởng thành của em. Em tự hứa sẽ học tập thật
tốt, rèn luyện thật nghiêm túc để xứng đáng là người viết tiếp những nốt nhạc tươi sáng trong bản
nhạc hòa bình mà chị và bao lớp cha anh đã dang dở để lại. Chị ngã xuống để chúng em được
đứng lên, và chúng em sẽ đứng lên bằng trí tuệ, bằng khát vọng để xây dựng đất nước rạng rỡ
hơn mỗi ngày.



