Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (1)

Tuyên Quang23/12/2025Trường PTDT nội trú THCS và THPT Vị Xuyên (Đoàn xã Vị Xuyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Qua những câu chuyện kể của nhân thân liệt sĩ trong chiến tranh, ta càng thấy thấm thí những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng vô cùng quả cảm của bộ đội ta để rồi từ đó thêm yêu quý và tự hào về lịch sử. Câu chuyện thời hoa lửa sẽ là dịp để mỗi đoàn viên, thanh niên hiểu sâu sắc hơn về giá trị của hòa bình hôm nay Những dãy núi đá tai mèo trước đây từng là trận địa khốc liệt ở vùng biên giới nay đã được phủ xanh bởi hạt ngàn cây cối, nương lúa, nương ngô. Và cũng chính tại nơi đây ‘ ĐIỂM CAO 468’ đã được xây dựng và hình thành năm 2016 ‘ĐIỂM CAO 468’hay còn được gọi là ‘ĐÀI 468’ là trung tâm của mặt trận vị xuyên phía tây sông lô và cũng là chiến trường ác liệt nhất trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc Trung Quốc .Ngay tịa địa điểm này có hơn 4000 cán bộ, chiến sĩ anh dũng hy sinh và hơn 9000 người đã để lại một phần cơ thể tại những trận địa được mệnh danh là ‘ ĐỒI THỊT BĂM ‘, ‘NGÃ BA CỬA TỬ ‘ . Suốt bao năm tháng chiến đấu bảo vệ biên cương tổ quốc , cán bộ , chiến sĩ , các đơn vị đóng quân ở địa bàn Vị Xuyên ngày đêm anh dũng mưu chí, kiên cường chiến đấu, quyết tâm giữ gìn từng mảnh đồi , vách núi ,điểm cao với tinh thần sống thì bám đá đánh giặc và nếu có chết hy sinh ở tại đây thì trở thành những thành lũy lũy đá bất tử bảo vệ mảnh đất biên cương phiên dậu của Tổ Quốc . Với sức công phá của chiến dịch MB-84 và hàng nghìn quả đạn pháo dội xuống rất dài khiến cho từng thớ đá bị nung nóng thành vôi , một màu trắng của vôi phủ hoàn toàn trên điểm cao không một loại cây nào có thể sống sót và cũng chính một tên khác đã xuất hiện mang ý nghĩa của sự khốc liệt và sự ra đi của nhiều chiến sĩ có tên là ‘ LÒ VÔI THẾ KỈ ’ .Những người đã sống , đã chứng kiến và làm nên lịch sử những nhân chứng sống của một thời không chỉ nằm trên trang giấy mà nó sống mãi trên kí ức của những người đã ra đi . Đồng chí Trần Trọng Quỳnh đã chia sẻ về cảm nhận của mình về sự khốc liệt của Mặt trận Vị Xuyên rằng : Chúng tôi nhập ngũ khi học xong trung học phổ thông và bước vào mặt trận Vị Xuyên lúc đó các đồng chí là những người lính trẻ chưa thực sự thấy thấm thía và cảm nhận được cái sự tàn khốc của cuộc chiến tranh biên giới Vị Xuyên . Trên đường hành quân chúng tôi đi qua những cái cánh rừng già nhưng mà cũng đã bị bom địch phật , bom đạn địch cày xới , rồi cũng có những cái thân cây to khoảng hai đến ba người ôm mới xuể , thế nhưng đạn pháo Trung Quốc bắn cũng cháy xém , đất đá xới tung cày lên đá hóa thành vôi đất chuyển màu ám màu thuốc súng . Thế rồi cũng có những cái thời điểm ba đến bốn ngày anh em chúng tôi chỉ có nằm trong hầm mọi ăn uống sinh hoạt tất cả đều diễn ra trong hầm không thể bước chân ra ngoài vì những trận pháo kích của địch bắn triền miên suốt hai ba ngày đêm có những lần anh em chúng tôi hết nước cũng không giám ra ngoài , ăn lương khô đến khi khát quá thì phải căng tấm ni lông lên nóc hầm để hứng nước mưa nó đọng nó nhỏ giọt xuống nước đấy nó kinh khủng mùi cây mực , mùi phân chuột nhưng rồi cũng phải nhắm mắt , nhắm mũi uống hay là ở trong mặt trận chiến đấu trực tiếp thạt sự là cái sống và cái chết cũng quá là mong manh. Có những lúc đi làm nhiệm vụ gặp gỡ anh em đồng đội tay bắt mặt mừng chào hỏi nhau ríu rít nhưng chỉ lúc sau hay thậm chí ngày hôm sau đã nghe tin đồng đội hy sinh,... Lúc đó những người lính đã trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ tổ quốc ở Mặt trận Vị Xuyên mới là những người thấm thía cái sự khốc liệt của chiến tranh và cũng như thế chỉ có những người lính, cán bộ đã trực tiếp tham gia cuộc chiến thì mới hiểu và thấy được sự tàn ác của nó và trước tình cảnh đó thì Đại úy Nguyễn Đức Minh đã chia sẻ về động lực làm sao để cố gắng chiến đấu ở giai đoạn như vậy, thì Đại úy Nguyễn Đức Minh đã nói rằng : chúng tôi phải căng mình ra thì mới chịu được vì suốt ngày suốt đêm pháo bắn của Trung Quốc bắn sang rơi bên đất của ta thì nó vô cùng mạnh phải nói rằng mình bắn một quả thì họ phải bắn trăm quả. Bộ đội ở trong hang ổ ba đồng chí một hẻm và ăn thì không có thời gian cũng chỉ có cơm và thức ăn thì rất đơn giản vì thời đó nất nước ta còn nghèo, dân ta cũng còn nghèo. Cái khó khăn của mặt trận này là nó vô cùng thiếu nước, thiếu rau, thiếu cơm, thiếu đủ thứ. Tất cả các đồng chí cứ phải nằm ở trong hầm tóc dài thì không được cắt, quần áo thì anh em đi chiến đấu hoặc vận tải chỉ mặc cái quần đùi thậm chí là cởi trần chế áo lót. Chính vì vậy nếu không có động lực, sự thôi thúc với cái tình yêu quê hương đất nước, lòng yêu tổ quốc, ý chí kiên cường cũng như truyền thống truyền thống của Sơn La anh hùng trong giải phóng chiến đấu, giải phóng dân tộc bảo vệ tổ quốc. Mặc dù khó khăn như vậy nhưng khi lao vào cuộc chiến đấu thì anh em rất tự hào và tự tin quyết tâm là phấn đấu làm sao hoàn thành tốt cái nhiệm vụ. Cho nên là anh em bộ đội Mặt trận Vị Xuyên có cái câu ca các anh hùng liệt sĩ sống bám đá chiến đấu chết hóa đá thành bất tử. Đấy là những cái câu trông ngôn ,những cái câu khẩu hiệu mà của các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh. Chỉ qua vỏn vẹn lời chia sẻ đầy cảm xúc và chân thật của hai đồng chí thì ta mới rõ sự tàn ác mà dân Trung Quốc đã chiếm phá để cướp đi những tấc đất, điểm cao của dân ta và dù cuộc chiến ấy đã đi qua nhưng những kỉ vật , hình ảnh vẫn còn đó hàng nghìn chiến sĩ đã anh dũng hy sinh và đến nay hài cốt vẫn nằm trên các khe đá thung sâu rừng núi nơi biên cương . Mỗi kỉ vật , tấm ảnh là một mảnh ghép ký ức vĩnh viễn tạc vào hồn thiêng sông núi hình bóng người con ưu tú Các bạn thân mến! Hôm nay chúng ta được sinh ra trong một hòa bình chỉ có tiếng trống trường không còn tiếng khói lửa chỉ còn sắc trời trong xanh nhưng khi nhìn những di ảnh của các chiến sĩ đã ngã xuống chúng ta hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có , hòa bình độc lập hôm nay là thành của biết bao máu xương , tuổi xuân của bao thế hệ đi trước , được xây dựng bằng tình yêu quê hương đất nước ngoài ra hòa bình cũng thể hiện sự sống đang nảy mầm từ những đổ vỡ , là sự hòa quyện giữa niềm vui và nỗi buồn , là sự đối lập giữa tàn khốc và bình yên để mỗi gam màu bình dị ngày hôm nay thêm quý giá . Chúng ta thế hệ trẻ hôm nay xin hứa sẽ giữ lấy hòa bình bằng tri thức , lòng nhân ái và tinh thần đoàn kết để ngọn lửa mà cha anh để lại sẽ mãi cháy sáng , ngọn lửa đây không phải là ngọn lửa chiến tranh mà nó là ngọn lửa của niềm tin hy vọng . Với lời hứa sâu sắc quyết tâm giữ vững hòa bình các mầm non tương lai cần phải học tập chăm chỉ vì tri thức là vũ khí mạnh nhất để bảo vệ đất nước trong thời đại mới , yêu thương , đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau bởi hòa bình bắt đầu từ lòng nhân ái và sự thấu hiểu . Một lần nữa chúng ta phải dám ước mơ và hành động để góp phần xây dụng tổ quốc giàu đẹp văn minh. Đến đây câu chuyện xưa đã khép lại nhưng những dư âm vẫn còn đọng mãi trong tim , giữa nhịp sống hiện đại đôi khi dừng lại để nhớ về quá khứ giúp chúng ta thêm yêu quê hương , thêm trân trọng những gì mình đang có . Lịch sử không chỉ là kí ức mà là dòng chảy bất tận kết nối quá khứ hiện tại và tương lai và chính chúng ta những người trẻ hôm nay sẽ viết tiếp trang sử của dân tộc bằng niềm tin và khát vọng đó chính là “bài học để đời” mà mỗi chúng ta không được phép lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (1) | Câu chuyện thời hoa lửa