CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (1)
Làng nhỏ nằm bên một dòng sông hiền hòa. Ít ai biết rằng, trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, con sông ấy từng chứng kiến bao cuộc chia ly và hi sinh lặng thầm của người dân quê.
Năm đó, những người lính mới ngoài hai mươi tuổi, là một chiến sĩ liên lạc. Công việc của họ là băng qua sông mỗi đêm, mang theo những bức điện khẩn đến đơn vị phía bên kia. Con sông ban ngày hiền hòa bao nhiêu thì ban đêm lại hiểm nguy bấy nhiêu. Đạn pháo có thể dội xuống bất cứ lúc nào, nhưng họ chưa từng chùn bước. Họ thường nói với đồng đội:
“Nếu mình không qua, tin không đến, nhiều người sẽ gặp nguy hiểm.”
Ở bờ sông, có người lính, người mẹ quê chất phác. Ban ngày trồng rau, nuôi gà. Ban đêm, họ lặng lẽ đốt một ngọn đèn nhỏ trong căn chòi lá ven sông. Ngọn đèn ấy không phải để soi sáng cho mình, mà là tín hiệu dẫn đường cho những chiến sĩ qua sông an toàn. Họ chưa từng cầm súng, nhưng mỗi đêm thắp đèn là một lần họ đối mặt với hiểm nguy.
Có lần, trong một đêm mưa lớn, nước sông dâng cao, dòng chảy xiết. Những người lính vừa bơi được nửa sông thì bị mảnh đạn sượt qua vai. Máu hòa vào nước lạnh, nhưng họ vẫn cắn răng bơi tiếp, bởi ở bờ bên kia là nhiệm vụ và niềm tin. Nhờ ngọn đèn nhỏ của người dân le lói trong mưa, họ đã tìm được bến bờ.
Chiến tranh kết thúc. Họ trở về làng với vết thương cũ mỗi khi trở trời lại đau nhói. Những người phụ nữ thì đã già, không còn đủ sức ra sông mỗi tối. Ngọn đèn năm xưa không còn được thắp nữa, nhưng dòng sông vẫn chảy, lặng lẽ mang theo ký ức của một thời hoa lửa.
Nhiều năm sau, bên dòng sông ấy, một cây cầu mới được xây. Trẻ em tung tăng đến trường, tiếng cười vang lên thay cho tiếng súng. Mỗi khi đứng trên cầu nhìn xuống dòng nước, Họ lại kể cho con cháu nghe về những đêm vượt sông năm cũ, về ngọn đèn nhỏ của nhưng người phụ nữ – ngọn đèn của lòng yêu nước và sự hi sinh thầm lặng.
Dòng sông rồi sẽ trôi đi, nhưng những gì đã được gửi lại trong lòng nó thì không bao giờ quên.



