Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (10)

Bắc Ninh03/06/2026Vũ Huyền Trang (TDP Phương Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Chu Văn Mùi, quê ở xã Thượng Lan, thị xã Việt Yên, tỉnh Bắc Giang, là cựu chiến binh từng tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Trong ký ức của người dân địa phương, ông không chỉ là người lính năm xưa mà còn là biểu tượng của tinh thần quả cảm, ý chí kiên cường và lòng trung thành với Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Ở tuổi xế chiều, ông vẫn giữ giọng nói chậm rãi nhưng đầy xúc động khi kể về đồng đội, về những đêm hành quân xuyên núi rừng Tây Bắc và những trận đánh nhuốm màu “hoa lửa” của bom đạn chiến tranh.

1. Tuổi trẻ lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở Bắc Giang, tuổi thơ của ông Chu Văn Mùi gắn liền với ruộng đồng, bờ tre và những ngày lam lũ trên quê hương trung du. Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn ác liệt, ông cùng nhiều thanh niên trong làng tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Ngày rời quê hương, hành trang của người lính trẻ chỉ là vài bộ quần áo, nắm cơm độn sắn và niềm tin vào ngày chiến thắng. Ông nhớ lại: “Chúng tôi khi ấy còn rất trẻ, ai cũng xác định nếu Tổ quốc cần thì sẵn sàng đi. Không ai nghĩ cho riêng mình.”

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Những cuộc hành quân dài xuyên rừng núi hiểm trở, những ngày thiếu ăn, thiếu nước, sốt rét và bom đạn đã trở thành thử thách lớn đối với người lính trẻ năm ấy.

2. Những ngày “hoa lửa” ở chiến trường Điện Biên

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, ông Chu Văn Mùi cùng đồng đội trực tiếp tham gia đào hào, vận chuyển lương thực và chiến đấu giữa mưa bom bão đạn. Ông kể rằng có những đêm pháo sáng rực trời, đất đá rung chuyển vì bom nổ, cả cánh rừng đỏ rực như biển lửa.

Ông nhớ nhất một trận bom đánh trúng giao thông hào của đơn vị. Nhiều chiến sĩ bị vùi lấp dưới đất đá. Không quản hiểm nguy, ông cùng đồng đội lao vào đào bới cứu người. “Lúc đó chỉ nghĩ phải cứu anh em ra trước khi đất đá sập xuống thêm. Không ai kịp sợ nữa”, ông xúc động kể lại.

Trong quá trình cứu thương, đôi bàn tay ông bật máu vì đào đất đá bằng tay trần. Một người đồng đội được đưa ra an toàn nhưng nhiều chiến sĩ khác đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Những ký ức ấy đến nay vẫn in đậm trong tâm trí người cựu binh già.

Ông từng nói: “Chiến tranh khốc liệt lắm. Có những người vừa hôm trước còn cùng ăn cơm, cùng hành quân, hôm sau đã hy sinh. Nhưng chính tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.”

3. Ngày trở về và ký ức còn mãi

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ và những năm tháng quân ngũ, ông Chu Văn Mùi trở về quê hương Bắc Giang tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về đồng đội và những tháng ngày nơi chiến trường vẫn luôn hiện hữu trong ông.

Ở địa phương, ông sống giản dị, gương mẫu và thường xuyên tham gia các hoạt động truyền thống, giáo dục thế hệ trẻ. Mỗi khi kể chuyện chiến tranh cho con cháu nghe, giọng ông luôn chùng xuống khi nhắc về những đồng đội đã hy sinh nơi núi rừng Tây Bắc.

Ông tâm sự: “Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều máu và tuổi xuân của cả một thế hệ. Tôi may mắn được sống trở về, nên càng phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại.”

Câu chuyện cuộc đời của cựu chiến binh Chu Văn Mùi không chỉ là ký ức về một thời “hoa lửa”, mà còn là bài học về lòng yêu nước, tinh thần hy sinh và ý chí kiên cường của người lính Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh vệ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn