Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa (105)

Đồng Nai25/06/2026Hà Trần Phương Trinh (Đoàn xã La Ngà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phan Đình Giót Lấy Thân Lấp Lỗ Châu Mai – Ngọn Lửa Anh Hùng Mở Màn Him Lam

Vào đúng 17 giờ 05 phút ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đại chiến lịch sử Điện Biên Phủ chính thức mở màn bằng một cuộc tập kích hỏa lực pháo binh dữ dội chưa từng có của quân đội ta. Mục tiêu tấn công mở màn cực kỳ quan trọng và có ý nghĩa chiến lược sống còn đối với toàn bộ chiến dịch là cứ điểm Him Lam (mật danh Beatrice của Pháp). Đây là một trung tâm đề kháng kiên cố bậc nhất, gồm 3 cứ điểm phụ được xây dựng trên 3 quả đồi cao, bảo vệ vững chắc cho cửa ngõ phía Đông Bắc của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Thực dân Pháp tự tin gọi Him Lam là "cánh cửa thép" không thể bị xuyên thủng. Trận đánh diễn ra vô cùng tàn khốc ngay từ những phút đầu tiên, bầu trời Him Lam rung chuyển dữ dội dưới sức nổ của hàng vạn quả đạn pháo của đôi bên cày xới, biến những đồi cây xanh tươi thành những hố đất đỏ thẫm rực lửa bom đạn.

Trong trận đánh mở màn rực lửa này, Đại đội xung kích của người chiến sĩ Phan Đình Giót thuộc Đại đoàn 312 nhận nhiệm vụ vô cùng nặng nề nhưng vinh quang: Làm mũi nhọn mở cửa mở, đánh bộc phá liên tục để phá hủy các tầng hàng rào kẽm gai dày đặc, tạo con đường thông thoáng cho bộ đội ta xông lên chiếm lĩnh trận địa chính của địch. Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình nghèo khổ tại vùng quê hương giàu truyền thống yêu nước Hà Tĩnh. Trải qua những năm tháng thanh xuân gian khổ, anh tham gia quân đội với một lòng căm thù giặc sâu sắc và một ý chí kiên định giải phóng quê hương. Khi tiếng súng xung phong vang lên, Phan Đình Giót đã dũng cảm ôm bộc phá lao lên, mặc cho đạn moọc-tiê và đạn súng máy của giặc bắn phá xối xả quanh mình, anh đã tự tay đánh liên tiếp nhiều quả bộc phá, phá tan các lớp hàng rào kẽm gai cuối cùng để mở toang đường tiến quân cho tiểu đội.

Tuy nhiên, cuộc chiến tại cứ điểm Him Lam càng vào sâu càng trở nên ác liệt ngoài sức tưởng tượng. Quân Pháp dựa vào hệ thống hỏa lực ngầm trong các công sự bêtông cốt thép kiên cố, điên cuồng bắn trả tàn bạo hòng đẩy lùi quân ta. Khi đại đội xung kích của ta tiến lên đến sát lô cốt số 3 – quả đồi trung tâm, bất ngờ một khẩu trung liên của địch bên trong lỗ châu mai khạc đạn liên hồi, đạn bắn xối xả như mưa trút chặn đứng hoàn toàn đường tiến quân của cả tiểu đội. Tầm hỏa lực tàn bạo, độc địa của khẩu súng máy này đã khiến nhiều chiến sĩ xung kích của ta hy sinh và bị thương ngay trước hàng rào, trận đánh có nguy cơ bị đình trệ nghiêm trọng dưới tầm sát thương của giặc khi màn đêm đang dần buông xuống.

Trong lúc tình thế chiến trường đang ở vào thế tiến thoái lưỡng nan, Phan Đình Giót mặc dù đã bị thương rất nặng, một mảnh đạn pháo găm sâu vào đùi và một vết thương khác ở vai khiến máu chảy ra đầm đìa, nhuộm đỏ cả góc áo chiến sĩ. Thế nhưng, khi tận mắt chứng kiến những người đồng đội, những người anh em cùng vào sinh ra tử với mình ngã xuống liên tiếp trước họng súng tàn ác của kẻ thù, ngọn lửa căm thù giặc trong lòng anh sục sôi hơn bao giờ hết. Phan Đình Giót nghiến răng chịu đựng những cơn đau xé ruột, tay ôm chặt quả bộc phá cuối cùng, dùng chút sức lực tàn sinh còn lại lết từng mét đất rò rẫm, ranh mãnh tận dụng từng gốc cây, hố bom để tiến về phía lô cốt địch. Khi áp sát được lỗ châu mai, anh dùng hết sức lực ném quả bộc phá vào bên trong. Một tiếng nổ lớn vang lên, khói bụi mịt mù, nhưng hỏa lực giặc vẫn không bị dập tắt hoàn toàn, khẩu súng máy của địch sau vài giây im lặng ngắn ngủi lại tiếp tục điên cuồng khạc đạn ngăn bước tiến của quân ta.

Trong khoảnh khắc quyết định vận mệnh xương máu của toàn bộ trận đánh mở màng Him Lam, không một giây chần chừ, không một chút đắn đo tư lợi, Phan Đình Giót rướn người thẳng dậy bằng một nghị lực phi thường. Anh lao toàn bộ thân hình đẫm máu của mình áp chặt vào lỗ châu mai của lô cốt địch. Lồng ngực bằng xương bằng thịt của người anh hùng đã bịt kín họng súng tàn bạo của kẻ thù, tiếng súng giặc vụt tắt lịm trong sự bàng hoàng của những tên lính Pháp bên trong. Chớp thời cơ vàng ngọc ngàn năm có một ấy, các chiến sĩ xung kích ta từ dưới giao thông hào đồng loạt đứng dậy, gầm vang tiếng thét căm hờn, vượt qua cửa mở như một thác lũ tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Him Lam. Phan Đình Giót đã anh dũng hy sinh ở tuổi 34, nhưng lồng ngực lấp lỗ châu mai của anh đã trở thành ngọn hải đăng bất tử, mở toang con đường chiến thắng và thắp sáng ngọn lửa anh hùng cổ vũ tinh thần cho toàn quân ta tiến lên giành thắng lợi hoàn toàn trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.

Nguồn: Lịch sử Đại đoàn 312 (Đại đoàn Chiến thắng), Tập 1, Nhà xuất bản Quân đội nhân dân, 1980.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn