Câu chuyện thời hoa lửa (108)
Sét Đánh Ngang Đầu De Castries – Đòn Trừng Phạt Pháo Binh Tại Trận Địa Mường Thanh
Trong suốt những năm tháng diễn ra cuộc chiến Đông Dương, bộ chỉ huy quân sự Pháp luôn tự hào về ưu thế tuyệt đối của lực lượng pháo binh hạng nặng được trang bị các loại đại bác 105 ly và 155 ly hiện đại do Mỹ cung cấp. Tại thung lũng Điện Biên Phủ, đại tá Charles Piroth – chỉ huy trưởng pháo binh Pháp – đã ngạo mạn tuyên bố trước các phóng viên quốc tế rằng: "Pháo binh Việt Minh không thể bắn được quá 3 phát mà không bị pháo binh Pháp phản pháo tiêu diệt" và "Tôi sẽ làm cho pháo binh đối phương phải hoàn toàn câm lặng". Sự tự phụ ấy đã đẩy quân Pháp vào một bi kịch thảm khốc ngay từ những giờ đầu tiên của trận đại chiến.
Quân đội ta dưới sự chỉ huy tài tình của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã tạo nên một bất ngờ mang tính định đoạt cho toàn bộ chiến dịch: Đưa pháo lên cao và giấu pháo trong lòng núi. Thay vì đặt pháo ở những khoảng đất trống trải dưới thung lũng như sách giáo khoa quân sự phương Tây quy định, các chiến sĩ pháo binh ta đã dùng sức người kéo những khẩu đại bác nặng hàng tấn lên tận đỉnh các ngọn núi cao bao quanh lòng chảo Điện Biên. Tại đây, ta đào sâu vào lòng núi những công sự kiên cố bằng bêtông và gỗ nứa, ngụy trang cực kỳ tinh vi bằng cây rừng. Từ trên cao, pháo binh ta có tầm nhìn bao quát toàn bộ thung lũng Mường Thanh, trong khi pháo binh Pháp hoàn toàn bị mù quáng, không thể nào định vị được vị trí trận địa của ta để phản pháo.
Đúng 17 giờ 05 phút ngày 13 tháng 3 năm 1954, câu trả lời đanh thép của pháo binh Việt Nam đã vang lên. Hàng loạt khẩu pháo lựu 105 ly đồng loạt nhả đạn, trút một cơn mưa lửa kinh hoàng xuống cứ điểm Him Lam và sân bay Mường Thanh. Những phát đạn pháo chính xác như có mắt đã phá hủy hàng loạt lô cốt, hầm trú ẩn, làm nổ tung các kho đạn dược và thiêu rụi các máy bay Pháp ngay trên đường băng. Toàn bộ thung lũng Điện Biên Phủ chìm trong khói lửa ngút trời. Đại bản doanh của tướng De Castries rung chuyển dữ dội dưới sức nổ của những quả đạn pháo câu từ trên đỉnh núi xuống. Quân Pháp hoang mang, kinh hoàng tột độ trước sức mạnh hỏa lực khủng khiếp mà chúng cho là không thể tồn tại của Việt Minh.
Sự bất lực và nhục nhã của pháo binh Pháp lên đến đỉnh điểm khi đại tá Charles Piroth nhận ra toàn bộ hệ thống phòng ngự pháo binh của mình hoàn toàn bị tê liệt và không thể phản pháo như lời tuyên bố. Quá tuyệt vọng và hối hận vì sự ngạo mạn của mình, Piroth đã tự sát ngay trong hầm chỉ huy bằng một quả lựu đạn ngay đêm 15 tháng 3. Đòn trừng phạt sấm sét của pháo binh ta trong những ngày mở màn không chỉ bẻ gãy ý chí phản kháng của pháo binh Pháp mà còn cô lập hoàn toàn tập đoàn cứ điểm, mở đường cho các đại đoàn bộ binh của ta tiến lên thắt chặt vòng vây định mệnh.
Nguồn: "Pháo binh nghệ thuật trong chiến dịch Điện Biên Phủ", Bộ Tư lệnh Pháo binh, Nhà xuất bản Quân đội nhân dân, 1994.



