Câu chuyện thời hoa lửa
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Văn Tráng
Năm sinh: 1953
Địa chỉ: Ấp Trường Xuân B, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp.
Mỗi lần nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ông em lại lặng người một lúc rồi mới chậm rãi kể. Những câu chuyện của ông không chỉ là ký ức về bom đạn mà còn là bài học về lòng yêu nước, ý chí và tinh thần kiên cường của một thế hệ đã sống vì Tổ quốc.
Theo tiếng gọi thiêng liêng của quê hương, ông xung phong tham gia lực lượng du kích địa phương khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông kể những ngày mưa rừng kéo dài, quần áo lúc nào cũng ướt sũng, bữa cơm chỉ có vài củ khoai hay nắm cơm nhỏ nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng. Ban ngày, các chiến sĩ ẩn mình trong những cánh rừng rậm, đêm xuống lại vượt qua đồng ruộng, kênh rạch để vận chuyển lương thực, thuốc men và đưa thư liên lạc. Mỗi chuyến đi đều phải đối mặt với bom đạn, phục kích và cả những bãi mìn nguy hiểm, nhưng không ai chùn bước vì tất cả đều chung một niềm tin đất nước sẽ có ngày độc lập.
Ông thường nói điều quý giá nhất mà chiến tranh để lại chính là tình đồng đội. Có những người sẵn sàng nhường phần cơm cuối cùng hay che chở cho nhau giữa làn bom đạn. Chính tình người ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua mọi gian khổ.
Nghe những câu chuyện của ông, em vô cùng xúc động và biết ơn sự hy sinh của thế hệ cha ông. Em hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những người đi trước. Em tự nhủ sẽ chăm chỉ học tập, sống có trách nhiệm, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người để xứng đáng với những hy sinh cao đẹp ấy, góp phần xây dựng quê hương và đất nước ngày càng giàu mạnh.



