Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa (12)

Đà Nẵng01/01/2026Hiệp Ninh 1 (Đoàn phường Hải Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có thể nói rằng, Đà Nẵng của chúng ta có một trang sử thi vô cùng hào hùng được viết nên bởi khói lửa của chiến tranh và máu xương của những người anh hùng quả cảm, ngang tàng. Người dân nơi đây không chỉ biết đánh cá mà còn biết đánh giặc!

Với vị trí địa lí thuận lợi và quan trọng về mặt chiến thuật, các đặc điểm thuận lợi trong giao thương, buôn bán và phát triển (là vị trí cửa ngõ quan trọng của miền Trung đồng thời sở hữu hải cảng mang tính chiến lược quốc tế khi có thể dẫn ra các tuyến đường biển quan trọng trong thương mại) việc Đà Nẵng trở thành địa điểm bị nhắm đến bởi giặc ngoại là một điều không thể tránh khỏi.

Trong các trang sử thi đầy hào hùng ấy, có lẽ gây ấn tượng nhất đối với không chỉ em mà còn nhiều người trẻ, các đoàn viên khác chính là "Đà Nẵng trong kháng chiến chống Mỹ" khi mà Đà Nẵng trở thành một trong những điểm nóng nhất, đặc biệt nhất về vị trí quân sự - chiến lược.

Trước hết, Đà Nẵng trở thành điểm nóng về mặt vị trí quân sự vì đây là nơi mà đơn vị lính Mỹ đầu tiên đã đặt chăn tới. Qua bàn tay cải tạo đầy máu tanh và khắc nghiệt, tàn bạo của lính Mỹ bấy giờ, Đà Nẵng trở thành một "pháo đài quân sự" với: Sân bay Đà Nẵng - căn cứ không quân lớn nhất Đông Nam Á thời bấy giờ; "Cảng Tiên Sa" - nơi tiếp nhận tàu chiến, vũ khí, quân nhu của quân đội Mỹ; "Bán đảo Sơn Trà" - trạm radar và pháo đài phòng thủ chién lực của Mỹ; bên cạnh đó còn có các doanh trại như Hòa Khánh, An Đồn, ... quân đội Mỹ đã biến Đà Nẵng (một địa phương vốn đã phải hứng chịu hậu quả của các cuộc đảo chính, lục đục về chính trị do chính quyền Sài Gòn rối loạn, tình hình an ninh bất ổn, nhân dân sống trong đói nghèo, lo sợ vì đàn áp và chiến tranh lan rộng).

Tuy nhiên, trong tình trạng khó khăn về kinh tế, lục đục về chính trị ấy, nhân dân Đà Nẵng, những con người sống trong uất ức ấy đã quyết tâm đứng lên, dành lại độc lập cho đất nước hay cũng chính là đòi lại quyền, sự bình yên cho bản thân. Dù bị kìm kẹp khắt khe, tàn bạo, các cuộc biểu tình của học sinh - sinh viên tại Đà Nẵng nhằm phản đối chiến tranh vẫn diễn ra mạnh mẽ. Các hoạt động của biệt động, cơ sổ nội thành như phá hoại kho xăng, đạn dược vẫn được tổ chức hay là các đội thanh, thiếu niên tham gia liên lạc, đưa tin, hỗ trợ cho cách mạng,... từ những điều nghe chừng nhỏ nhặt như vậy cũng đã góp phần rất lớn cho cách mạng. Hơn nữa, những đóng góp ấy còn cho không chỉ con người Việt Nam, đất nước Việt Nam mà còn cho bạn bè trên khắp năm châu bốn bể thấy được tinh thần quyết kháng chiến, quyết dành lấy độc lập tự do của con người Đà Nẵng nói riêng và Việt Nam nói chung mạnh mẽ đến nhường nào.

Hòa theo tinh thần quyết chiến, quyết thắng ấy, quân đội ta đã mở một cuộc tấn công thần tốc vào Đà Nẵng (tháng 3 năm 1975) và tiến hành công giải phóng này phố này vào ngày 29 tháng 3 năm 1975. Chỉ trong vòng một ngày, toàn bộ lực lượng Mỹ - ngụy, một lực lượng có thể coi là mạnh mẽ hơn quân đội ta lúc bấy giờ, đã tan rã, Đà Nẵng đã dành được chiến thắng quyết định, mở đường cho chiến dịch giải phóng Sài Gòn về sau.

Có lẽ, cũng chính qua các trang sử thi khốc liệt như vậy, ta mới nhận ra con người Đà Nẵng hào hùng, mạnh mẽ đến nhường nào. Họ không chỉ tự tin ngẩng cao đầu trước khó khắn, trước những kẻ thù mạnh hơn mà họ còn biến những điều nghe chừng không thể thành những điều có thể, những thứ nghe tưởng khó khăn thành những điều dễ dàng, hiển nhiên. Trong gần 4,6 triệu tấn bom đạn rơi xuống Việt Nam, hàng trăm quả bom đã rơi xuống mảnh đất Đà Nẵng này, để lại hậu quả không lường từ con người đến tài sản, những có thứ mà bom đạn, máu lửa của chiến tranh hay sự tàn bạo, khát máu của quân đội Mỹ hay bất cứ quân đội nào khác trên thế giới có thể phá hủy đó chính là sức mạnh nội lực, niềm tin vào hòa bình và giải phóng cũng như tinh thần không chịu khuất phục của nhân dân Việt Nam ta, của con người Đà Nẵng.

Qua đề án "Câu chuyện thời hoa lửa" của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, em không chỉ muốn bày tỏ nỗi xúc động, tự hào cũng như lòng kính trọng không tả xiết của mình đến với Đảng và Đoàn ta mà em còn muốn lan tỏa tinh thần ấy đến với những Đoàn viên khác. Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, các quốc gia trên thế giới kết nối với nhau trong hòa bình, em muốn khuyến khích tinh thần yêu và gìn giữ hòa bình, hợp tác những cũng không quên những bài học lịch sử xưa về công lao của ông cha ta, về máu thịt của những người đã ngã xuống trên mảnh đất này để biết trân trọng hòa bình, trân trọng mảnh đất Việt Nam nghìn năm văn hiến này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn