Câu chuyện thời hoa lửa (126)
Anh hùng Lê Thị Hồng Gấm và Trận chiến một lòng một dạ giữ đất quê hương lạch bến đò năm 1970
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước ở chiến trường đồng bằng sông Cửu Long, những người con gái miền Tây Nam Bộ đã viết nên những trang sử vàng chói lọi về tinh thần "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang". Tiêu biểu cho khí phách ấy là nữ du kích Lê Thị Hồng Gấm, giao liên xã thuộc huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho (nay là Tiền Giang). Nơi chị hoạt động là vùng căn cứ lõm nằm sát nách các đồn bốt địch, nơi diễn ra các cuộc càn quét liên miên của sư đoàn bộ binh Mỹ và quân chủ lực sài gòn nhằm cắt đứt đường tiếp tế từ hậu phương ra chiến trường của quân ta.
Sáng ngày 4 tháng 11 năm 1970, trong một chuyến dẫn đường đưa đoàn cán bộ và vũ khí vượt qua lạch sông giữa cánh đồng ngập nước, tổ của Lê Thị Hồng Gấm bất ngờ bị hai chiếc máy bay trực thăng vũ trang của Mỹ phát hiện và lao xuống bắn phá, thả quân bao vây. Địa hình trống trải, xung quanh chỉ có những bụi lác, bụi ô rô thưa thớt, không có vật che đỡ vững chắc. Nhận thấy tính mạng của các đồng chí cán bộ đang bị đe dọa nghiêm trọng, Lê Thị Hồng Gấm đã đưa ra quyết định táo bạo: Chị lệnh cho đồng đội khẩn trương rút vũ khí xuống hầm bí mật, còn bản thân mình chủ động ôm khẩu súng trường CKC chạy ngược về phía gò đất cao, liên tục nổ súng đánh lạc hướng địch về phía mình.
Chiếc trực thăng Mỹ lồng lộn điên cuồng trút đạn đại liên và phóng rocket xuống ụ đất nơi chị ẩn nấp. Lê Thị Hồng Gấm kiên cường bắn trả, bắn rơi tại chỗ một chiếc máy bay trực thăng. Trận chiến không cân sức kéo dài suốt nhiều giờ đồng hồ, chị bị trúng nhiều mảnh đạn pháo vào chân và bụng, không thể di chuyển được nữa. Khi toán lính Mỹ đổ bộ bò vào định bắt sống, Lê Thị Hồng Gấm dồn chút sức lực cuối cùng, bắn đến viên đạn cuối cùng rồi dùng báng súng đập mạnh vào đá phá hỏng khẩu súng, quyết không để vũ khí rơi vào tay giặc. Chị hy sinh khi mới tròn 24 tuổi, để lại tấm gương sáng ngời về lòng trung thành vô hạn với Đảng, với nhân dân, một lòng một dạ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì độc lập tự do.
Nguồn: "Lịch sử phong trào phụ nữ Nam Bộ kháng chiến (1945 - 1975)", Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia, 1998.



