Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa (137)

Ninh Bình15/05/2026Nguyễn Thị Ngọc Ánh (Thôn 15 - Yên Định - Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều cuối đông năm 1972, ngôi làng nhỏ ven sông chìm trong khói lửa. Từng đợt bom dội xuống làm mặt đất rung lên dữ dội. Trong căn hầm chật hẹp, cậu bé Nam ôm chặt chiếc khăn tay của mẹ, mắt đỏ hoe chờ cha trở về từ chiến trường.

Ngoài kia, tiếng còi báo động kéo dài giữa màn trời đỏ rực. Người dân hối hả cứu nhau, chuyền từng bao gạo, từng thùng thuốc qua những con đường đổ nát. Giữa hỗn loạn ấy, mẹ Nam vẫn lặng lẽ nhóm bếp nấu nồi cháo cho thương binh.

Đêm xuống, cha Nam trở về với cánh tay bị thương. Ông mỉm cười xoa đầu con trai rồi khẽ nói:

“Đất nước còn đau, nhưng chỉ cần còn người đứng lên bảo vệ, ngày hòa bình nhất định sẽ tới.”

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Nam đứng trên cây cầu mới bắc qua dòng sông cũ. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi lúa chín thanh bình. Cậu hiểu rằng những tháng năm hoa lửa tuy đầy mất mát, nhưng cũng là nơi lòng yêu nước và hy vọng được thắp sáng mạnh mẽ nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn