Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Tuyên Quang21/12/2025Nguyễn Thị Thu Hiền (Đoàn xã Tri Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Mùa hè năm ấy, làng ven sông bỗng im phăng phắc như nín thở. Những cánh đồng lúa còn xanh non mà mùi khói đã kịp ám vào gió. Trên bến nước, con thuyền tre nằm chỏng chơ, sợi dây buộc cũ sờn rung khẽ mỗi khi tiếng máy bay vọng qua. Người ta gọi những ngày đó là thời hoa lửa—hoa nở trong lửa đạn, đẹp và mong manh đến nhói lòng.

An rời làng vào một buổi sớm mưa bụi. Chiếc ba lô nhỏ, khẩu súng dài hơn cánh tay, và lá thư gấp cẩn thận để sát ngực. Trước lúc đi, mẹ không khóc. Mẹ chỉ vuốt tóc An, bàn tay gầy run run: “Con đi, nhớ giữ mình. Lúa rồi sẽ chín.” An gật đầu, không dám quay lại, sợ nhìn thấy đôi mắt đã cạn nước mắt từ lâu.

Ở chiến khu, An gặp Lâm—người đồng đội có nụ cười hiền và thói quen nhặt những bông hoa dại ép vào sổ tay. Lâm nói, giữa bom đạn, nếu còn nhớ đến hoa, thì lòng mình chưa khô cằn. Hai người đào hầm, băng rừng, chia nhau từng ngụm nước. Đêm xuống, họ nằm nghe mưa rơi trên tán lá, mơ về những bữa cơm có mùi khói bếp quê.

Trận đánh đến bất ngờ như một cơn giông. Đất rung lên, cây gãy rạp, trời như bị xé toạc. An lao lên theo lệnh, tim đập dồn dập. Giữa khói lửa mù mịt, An thấy Lâm ngã xuống, bàn tay vẫn nắm chặt cuốn sổ hoa. An kéo bạn vào hố cá nhân, băng bó vội vàng. Lâm thở gấp, mỉm cười yếu ớt: “An này, nếu… nếu tớ không về, nhớ trồng giúp tớ một luống hoa bên bờ sông.” An gật đầu, cổ họng nghẹn cứng.

Sau trận ấy, Lâm không qua khỏi. An chôn bạn dưới gốc cây già, đặt cuốn sổ hoa lên ngực. Trời hôm đó xanh lạ lùng. Chim vẫn hót, gió vẫn thổi, như thể chiến tranh chỉ là một vết xước tạm thời trên khuôn mặt đất trời. An đứng rất lâu, rồi quay đi, mang theo lời hẹn chưa trọn.

Ngày hòa bình về, An trở lại làng. Con sông vẫn chảy, bến nước đã có tiếng cười trẻ nhỏ. Mẹ già hơn, nhưng nụ cười thì ấm. An không nói nhiều về những năm tháng đã qua. Anh lặng lẽ trồng một luống hoa bên bờ sông—những bông hoa dại Lâm từng nhặt. Mỗi mùa nở, hoa rung rinh trong gió, sắc mỏng manh mà bền bỉ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn