Câu chuyện thời hoa lửa (142)
Anh hùng Ngô Văn Cấn và Trận đánh dùng đặc công thọc sâu đánh sập căn cứ không quân địch năm 1969.
Nghệ thuật quân sự "lấy ít địch nhiều, lấy nhỏ đánh lớn" của quân đội ta được thể hiện rõ nét nhất qua lối đánh của binh chủng Đặc công. Với cách đánh bí mật, bất ngờ, luồn sâu vào lòng địch, những chiến sĩ đặc công đã gây ra những tổn thất khủng khiếp ngay trong các căn cứ hậu cần kiên cố nhất của Mỹ. Trận tập kích vào căn cứ không quân chiến lược của Mỹ tại Gò Quánh là một trang sử rực lửa như thế. Thượng úy Ngô Văn Cấn, Đại đội trưởng đại đội đặc công thuộc Bộ Chỉ huy Quân khu 5, đã trực tiếp vạch trần kế hoạch và chỉ huy mũi chủ công đột kích thọc sâu này.
Đêm ngày 30 tháng 10 năm 1969, bầu trời tối đen như mực, Ngô Văn Cấn cùng tổ quyết tử gồm 4 chiến sĩ cải trang, mình trần bôi nhọ nồi hòa cùng sáp nến, lẳng lặng bò qua 12 tầng hàng rào kẽm gai và các bãi mìn dày đặc bao quanh sân bay. Bằng những động tác bò sát đất vô cùng điêu luyện, không một tiếng động nhỏ, tổ của anh đã lọt vào khu vực kỹ thuật — nơi đỗ của hàng chục chiếc máy bay trực thăng bọc thép và kho bom đạn dã chiến.
Bất ngờ, một toán lính tuần tra đi tuần của Mỹ mang theo chó nghiệp vụ phát hiện ra dấu vết. Không để mất thời cơ vàng mười, Ngô Văn Cấn lập tức nổ súng tiêu diệt toán lính đi đầu, phát lệnh cho toàn tổ đồng loạt giật nổ các khối bộc phá định hướng gắn rùa từ tính vào thân máy bay và kho xăng. Những tiếng nổ liên tiếp xé toạc màn đêm Gò Quánh, biến toàn bộ sân bay thành một biển lửa khổng lồ, thiêu rụi hàng chục máy bay và hàng vạn lít xăng dầu. Bị bao vây cô lập giữa trung tâm căn cứ địch, Ngô Văn Cấn kiên cường chỉ huy đồng đội đánh trả bằng súng ngắn và lựu đạn, đẩy lùi nhiều đợt phản kích của quân thù. Anh đã anh dũng hy sinh khi viên đạn cuối cùng được bắn ra. Trận đánh oai hùng của anh đã giáng một đòn chí mạng vào lực lượng không vận của Mỹ trên chiến trường miền Trung.
Nguồn: "Lịch sử Binh chủng Đặc công Quân đội nhân dân Việt Nam (1967 - 2007)", Bộ Tư lệnh Đặc công, Nhà xuất bản Quân đội nhân dân, 2007.



