CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Sau hơn 40 năm qua chia tay đồng đội xa vùng chiến địa được coi là ác liệt nhất trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc Tổ Quốc. Những ngày này các cựu chiến binh, thương binh và nhân thân các liệt sĩ trên mọi miền Tổ Quốc luôn tìm về chiến trường xa để thắp nén tàn nhang tưởng nhớ tri ân đồng đội, người thân đã anh dũng hy sinh tại Mặt trận Vị Xuyên.
Những câu chuyện hào hùng, những kí ức không thể nào quên vẫn được truyền tải từ những người cựu chiến binh năm xưa. Phóng viên Phương Duyên “ Sống bám đá đánh giặc chết hóa đá bất tử ”. Đó là dòng chữ mà anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Ninh đã khắc trên bán súng của mình khi tham gia chiến đấu và khi đồng chí Ninh hy sinh vào ngày 29 tết năm 1985. Câu nói này đã trở thành lời thề của những người lính Mặt trận Vị Xuyên “ Sống bám đá đánh giặc” và nếu có hy sinh thì sẽ trở thành những thành lũy đá để bảo vệ mảnh đất phiên dậu của Tuyên Quang và giờ đây thì câu nói này đã trở thành niềm cảm hứng trong những tác phẩm nghệ thuật để giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.Cựu chiến binh Bùi Minh Tân quận Bà Trưng thành phố Hà Nội “ Lời thề đã khắc sâu trong xương máu chiến sĩ, sống bám hóa đá hóa thành bất tử” bài hát lời thề đá Vị Xuyên tôi sáng tác trên cảm xúc thăm lại chiến trường xưa và nhớ lại thời chính bản thân mình đã tham gia trên này. Sự ác liệt như thế nào, bắn phá như thế nào, thì mình đưa hết vào cái bài hát tinh thần nổi bật của người chiến sĩ quân đội nhân dân Việt Nam là tình đồng đội gắn kết với nhau, thương nhau. Những ngày này đền thờ các anh hùng liệt sĩ Mặt trận Vị Xuyên tọa lạc trên điểm cao 468 liệt sĩ tại thôn nặm ngặt xã Thanh Thủy, Vị Xuyên luôn tấp nập từng đoàn cựu chiến binh đến viếng, thắp nén tàn nhang tưởng nhớ, tri ân những người con ưu tú của dân tộc đã ngã xuống trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Đứng trên điểm cao 468, hướng tay về phía các dãy núi phía trước, thương binh Phạm Văn Tập và cựu chiến binh Phạm Văn Vui đều ở huyện Ninh Giang tỉnh Hải Dương ( CŨ) những người trực tiếp chiến đấu và tham gia phục vụ chiến đấu ở lại thăm chiến trường xưa lại nghẹn ngào xúc động khi nghĩ về những tháng năm hagfo hùng xen lẫn đau thương mất mát của cuộc chiến năm xưa. Thương binh Phạm Văn Tập “ theo cảm xúc của tôi quay trở lại cảm giác tôi vãn hình dung là bạn bè tôi đã quanh đâu đây trong tâm trí tôi mà đồng đội tôi rất nhiều thì nên là trong cuộc chiến đấu thì tôi mất một còn cũng không ai mong muốn thế nhưng mà như bọn chúng tôi cũng rất vinh dự được tham gia cống hiến cho nhà nước, giờ thì nó đổi mới, nó thay đổi rát nhiều, chứ không phải là như cách bốn mươi năm nữa, thay đổi rất hoàn toàn rồi, nhưng mà chúng tôi vẫn còn nhận được là vì chúng tôi đã ở đây tham gia chiến đấu phục vụ chiến đấu đã rất là lâu ở trên này. Thì chúng tôi vẫn còn nhận biết được đâu là 658 và đâu là 772 . Năm 1979 trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc tòn bộ Mặt trận Vị Xuyên lúc đó trở thành vùng đất lửa với những địa danh khốc liệt “ đồi thịt băm ”, “ lò vôi thế kỉ ”, “ ngã ba cửa tử” . Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, những vết thương đã lành, những đỉnh núi đá đã phủ màu xanh cây cối các anh hùng liệt sĩ cũng đã ngủ yên trong lòng đất mẹ. Sau những ký ức về hàng nghìn người con đất Việt anh dũng kiên cường “sống bám đá đánh giặc, chết hóa dá bất tử” đều là kí ức khó quên của những người lính trở về sau cuộc chiến. Và giữ nơi đây những người lính truyền lại câu chuyện năm nào để thế hệ trẻ biết được và nối tiếp truyền thống dân tộc. Cựu chiến binh Phùng Tố Anh Phúc Thọ, Hà Nội ( Cũ ) : Tôi rất nhớ mãi là đồng chí Tư là trưởng của đội đã hy sinh rồi bắt đầu tôi lập đồng chí ra bắt đầu tôi nằm xuống để lật đồng chí lên trên tôi. Trên một cái kính đổ nằm ngang thế này, tôi nằm mãi đến tầm hơn bốn giờ chiều đầu tôi mới rút xuống, cứ một mình tôi trườn xuống thì gặp được một ông ở cùng làng, thế là bắt đầu đưa cho một gói gạo sống.Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Dũng quận Hai Bà Trưng thành phố Hà Nội ủy nhân dân tỉnh Hà Giang ( cũ ) cũng như là nhân dân Hà Giang nhất là nhân dân ở Vị Xuyên là đã đồng hành cùng anh emnhững nơi thờ tự các anh hùng liệt sĩ, chúng tôi rất mừng mặc dù chúng tôi cũng có những cái đóng gióp nho nhỏ để giành những cái gì tốt nhất cho những anh hùng liệt sĩ.
Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc đã khép lại và lùi dần vào quá khứ nhưng dưới mỗi tấc đất nơi đây vẫn còn phần xương thịt của những chiến sĩ quả cảm đã hy sinh về Tuyên Quang để khắc ghi công lao to lớn của các thế hệ cha anh. Đền thờ các anh hùng liệt sĩ ở điểm cao 468 trang nghiêm, không chỉ là nơi để đồng đội tụ họp về thắp hương cho nhau mà còn là nơi giáo dục truyền thống cho thế hệ hôm nay và những người lính cựu chiến binh của chiến trường Vị Xuyên năm xưa đã, đang và sẽ là những nhân chứng lịch sử góp phần lan tỏa những giá trị trường tồn cho thế hệ trẻ nơi địa đầu bắc của Tuyên Quang


