Câu chuyện thời hoa lửa (145)
Anh hùng Cao Văn Ngọc và Tấm gương kiên trung bảo vệ khí tiết trong ngục tù Côn Đảo năm 1962.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cuộc đấu tranh của các chiến sĩ cách mạng bị địch bắt, tù đày tại các "địa ngục trần gian" như Phú Quốc, Côn Đảo là một mặt trận thầm lặng nhưng vô cùng khốc liệt. Tại đây, kẻ thù không dùng súng đạn trực diện mà dùng đòn roi, chuồng cọp, hầm đá và những ngục hình tra tấn dã man nhất hòng bẻ gãy ý chí, ép người chiến sĩ phải ly khai Đảng, phản bội Tổ quốc. Lão đồng chí Cao Văn Ngọc — một đảng viên lão thành quê ở Bà Rịa, bị địch bắt và giam giữ tại Chuồng cọp Côn Đảo — đã trở thành ngọn hải đăng kiên cường về lòng trung thành vô hạn.
Bị giam cầm trong căn hầm chuồng cọp chật hẹp, thiếu ánh sáng và dưỡng khí, quanh năm suốt tháng bị rải vôi bột và dội nước bẩn lên người, cơ thể của cụ Cao Văn Ngọc bị lở loét nghiêm trọng, chân tay co quắp không thể đi lại. Tuy nhiên, mỗi khi tên chúa đảo và bọn cai ngục kéo đến mở cửa hầm, dùng dùi cui gõ lên đầu ép cụ phải ký vào tờ giấy đầu hàng, cụ lại ngẩng cao đầu, dùng giọng nói khàn đặc nhưng đanh thép để vạch trần tội ác của chúng.
Mùa đông năm 1962, địch tổ chức một chiến dịch khủng bố tàn khốc mang tên "Tố cộng diệt cộng" quy mô lớn trong toàn trại giam. Chúng bỏ đói cụ suốt nhiều tuần liền, bắt cụ phải phơi nắng trên sân bê tông bỏng rát. Trước cái chết cận kề, cụ Cao Văn Ngọc vẫn giữ vẹn nguyên khí tiết của người cộng sản. Cụ dùng chút sức tàn cuối cùng đứng vững dựa lưng vào vách đá chuồng cọp, hô vang vang các khẩu hiệu cách mạng cổ vũ tinh thần cho các chiến sĩ trẻ ở các phòng giam bên cạnh trước khi trút hơi thở cuối cùng. Sự hy sinh lẫm liệt của cụ đã biến ngục tù thực dân thành trường học cách mạng, thắp sáng ngọn lửa đấu tranh kiên cường không bao giờ tắt giữa khơi xa.
Nguồn: "Lịch sử tù chính trị Côn Đảo (1930 - 1975)", Hội đồng Chỉ đạo biên soạn lịch sử di tích Nhà tù Côn Đảo, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia, 2000.



