Câu chuyện thời hoa lửa
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Văn Hùng
Năm sinh: 1945
Địa chỉ: Xã Bình Ninh, tỉnh Đồng Tháp.
Mỗi lần được ngồi bên ông nội, em đều thích nghe ông kể về những năm tháng kháng chiến. Dù nay mái tóc ông đã bạc trắng, nhưng mỗi khi nhắc đến thời tuổi trẻ khoác ba lô lên đường bảo vệ Tổ quốc, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào và sự kiên định. Những câu chuyện của ông không chỉ là ký ức chiến tranh mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước và ý chí vượt khó.
Năm 1965, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ. Ông kể rằng chiến trường miền Nam vô cùng khốc liệt. Bom đạn ngày đêm trút xuống, có những ngày các chiến sĩ phải hành quân xuyên rừng, băng suối, vừa chống chọi với sốt rét, thiếu lương thực, vừa đối mặt với hiểm nguy luôn cận kề. Có lúc cả đơn vị chỉ còn vài nắm cơm khô nhưng ai cũng nhường phần ngon hơn cho đồng đội bị thương. Chính tình đồng chí, đồng đội đã tiếp thêm sức mạnh để mọi người cùng vượt qua gian khó.
Ông từng tham gia Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào. Trong một trận chiến ác liệt, ông bị mảnh bom găm vào chân. Dù đau đớn, ông vẫn ở lại đơn vị để động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu. Ông thường nói với em: “Lúc ấy chỉ sợ chưa kịp nhìn thấy đất nước hòa bình, chứ không sợ gian khổ hay hy sinh.” Mỗi lần nghe câu nói ấy, em đều cảm thấy vô cùng xúc động và khâm phục ý chí của ông cùng các đồng đội.
Qua những câu chuyện của ông, em hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người lính. Em càng thêm biết ơn các thế hệ đi trước và tự hứa sẽ chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm để xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy. Câu chuyện của ông sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng trong em lòng yêu nước, ý chí vươn lên và niềm tự hào về truyền thống anh hùng của dân tộc Việt Nam.



