Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (15)

Gia Lai03/07/2026Chi đoàn Công ty cổ phần Cảng Thị Nại (Đoàn phường Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng đi qua rồi nhưng mãi mãi không thể nào quên được. Đó là những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, nơi mà tuổi trẻ của biết bao con người đã gửi lại nơi chiến trường. Người ta thường gọi đó là “thời hoa lửa” – một thời vừa đẹp đẽ như hoa, vừa dữ dội như lửa. Đẹp bởi lòng yêu nước, bởi tình người, bởi những ước mơ trong sáng của tuổi trẻ. Dữ dội bởi bom đạn, mất mát và những cuộc chia ly không hẹn ngày trở lại.

Ở một vùng quê nhỏ ven sông, có chàng trai tên Minh. Minh sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng giàu tình yêu thương. Cha mất sớm, mẹ một mình tần tảo nuôi Minh và em gái khôn lớn. Tuổi thơ của Minh gắn liền với những buổi chăn trâu trên cánh đồng, những chiều thả diều bên triền đê và những đêm ngồi học dưới ánh đèn dầu leo lét.

Minh học rất giỏi. Thầy cô trong trường ai cũng quý cậu học trò hiền lành, chăm chỉ ấy. Minh từng mơ sau này sẽ trở thành một thầy giáo để dạy học cho lũ trẻ trong làng. Nhưng rồi chiến tranh lan rộng. Những đoàn người ra trận ngày càng đông. Tiếng loa gọi thanh niên nhập ngũ vang lên khắp xóm làng.

Ngày Minh nhận giấy báo lên đường, mẹ cậu lặng người rất lâu. Bà quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt đang trực trào. Còn Minh thì cố cười thật tươi:

– Mẹ đừng lo cho con. Đất nước còn chiến tranh thì con phải đi.

Đêm trước ngày nhập ngũ, cả làng mất điện. Trăng sáng trải dài trên con đường đất nhỏ. Minh ngồi trước sân nhà nhìn hàng cau lay động trong gió. Em gái cậu ôm lấy anh trai rồi khóc nức nở:

– Anh nhớ về với mẹ và em nha anh Minh…

Minh xoa đầu em, giọng nghẹn lại:

– Anh nhất định sẽ về.

Nhưng chính Minh cũng không biết lời hứa ấy liệu có thể thực hiện được hay không.

Những ngày ở chiến trường là chuỗi thời gian vô cùng khắc nghiệt. Bom rơi, đạn nổ, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Có những đêm cả đơn vị phải nằm giữa rừng sâu, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Đất đá rung chuyển sau mỗi trận bom. Có hôm vừa đào xong công sự thì đồng đội đã ngã xuống ngay bên cạnh.

Minh quen với Thành – một người lính quê ở Quảng Nam. Thành lớn hơn Minh vài tuổi, tính tình vui vẻ và rất hay kể chuyện. Giữa chiến trường ác liệt, Thành thường mang tiếng cười đến cho cả đơn vị. Anh hay nói:

– Hòa bình rồi tao sẽ về cưới vợ, làm căn nhà nhỏ bên sông.

Minh cười:

– Còn tao sẽ đi dạy học.

Hai người lính trẻ mang trong mình những giấc mơ rất đỗi bình dị. Chính những ước mơ ấy đã giúp họ mạnh mẽ bước qua những ngày tháng gian khổ.

Một lần hành quân qua vùng trọng điểm, đơn vị của Minh bị phục kích. Bom đạn nổ dồn dập. Khói bụi mịt mù. Trong lúc nguy cấp, Thành lao tới đẩy Minh xuống hầm trú ẩn. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên.

Khi Minh tỉnh lại, trời đã gần sáng. Chung quanh chỉ còn mùi khét của thuốc súng và tiếng rên đau đớn của những người bị thương. Minh cuống cuồng đi tìm Thành. Nhưng người đồng đội thân thiết ấy đã nằm bất động dưới gốc cây cháy sém.

Minh quỳ xuống, đôi tay run rẩy ôm lấy người bạn của mình. Gương mặt Thành vẫn còn nguyên nét trẻ trung, như chỉ đang ngủ sau một ngày hành quân mệt mỏi.

Từ hôm đó, Minh càng hiểu rõ sự tàn khốc của chiến tranh. Nó không chỉ cướp đi mạng sống của con người mà còn cướp đi những ước mơ còn dang dở.

Chiến tranh kéo dài thêm nhiều năm nữa. Biết bao lá thư gửi về quê nhà thấm đẫm nước mắt. Có những người mẹ bạc trắng mái đầu vì chờ con. Có những người vợ trẻ mòn mỏi đợi chồng. Có những đứa trẻ lớn lên mà chưa từng được gặp cha mình.

Rồi một ngày, đất nước hoàn toàn giải phóng.

Ngày trở về quê hương, Minh đứng lặng thật lâu trước cổng làng. Con đường đất năm nào vẫn còn đó nhưng mọi thứ đã khác đi rất nhiều. Mẹ cậu giờ tóc đã bạc trắng. Em gái ngày nào cũng đã trưởng thành.

Mẹ ôm chầm lấy Minh mà khóc:

– Vậy là con đã về thật rồi…

Minh nhìn khắp xóm làng. Có những mái nhà mãi mãi không còn người trở về. Có những bà mẹ ngày ngày vẫn ngồi trước hiên như chờ một phép màu. Trong niềm vui chiến thắng vẫn có những khoảng lặng đau thương không thể gọi thành lời.

Nhiều năm sau, Minh trở thành thầy giáo đúng như ước mơ thuở nhỏ. Trong mỗi giờ học lịch sử, thầy thường kể cho học trò nghe về những năm tháng chiến tranh, về những người lính trẻ đã sống và hy sinh cho Tổ quốc.

Thầy không kể để khơi gợi đau thương, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao máu xương của cha anh đi trước.

Mỗi lần đứng trước bia tưởng niệm liệt sĩ trong làng, Minh lại nhớ đến Thành và những đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường năm ấy. Họ mãi mãi ở tuổi đôi mươi – tuổi đẹp nhất của đời người.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về lòng yêu nước, về tình đồng đội và sự hy sinh sẽ còn sống mãi trong lòng dân tộc Việt Nam. Đó không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh, mà còn là ngọn lửa nhắc nhở mỗi thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và yêu thương quê hương đất nước mình hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn