Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Cần Thơ28/12/2025Nguyễn Ngọc Yến Nhi (CĐ TRƯỜNG MẦM NON LONG TUYỀN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nằm cạnh cánh đồng xanh mướt, có hai bạn nhỏ rất thân nhau là bé Lan và bé Minh. Hai bạn lúc nào cũng ríu rít như đôi chim sẻ. Buổi sáng, Lan thích giúp mẹ quét sân, còn Minh thì theo cha ra đồng câu cá. Mỗi lần gặp nhau, hai bạn luôn tươi cười và kể cho nhau nghe bao điều thú vị trong ngày. Một buổi chiều, khi mặt trời nhuộm vàng cả cánh đồng, hai bạn cùng nhau đi chơi dọc theo con đường làng. Ở ven đường có một loài hoa màu đỏ rực, cánh hoa nhỏ mà sáng như những đốm lửa. Minh nói: “Lan ơi, hoa này đẹp quá! Tớ gọi nó là hoa lửa.” Lan khẽ gật đầu: “Ừ, hoa đỏ như ngọn lửa ấm áp vậy.” Từ hôm đó, hai bạn gọi loài hoa đỏ ấy là hoa lửa và ngày nào cũng ra ngắm hoa, chơi đùa dưới tán nắng chiều dịu nhẹ. Nhưng rồi một hôm, trong làng vang lên tiếng trống báo tin làng cần những người thanh niên khỏe mạnh giúp bảo vệ quê hương vì đất nước đang có chiến tranh. Những chú, những anh lớn trong làng đều lên đường. Minh – tuy là một thanh niên trẻ nhưng rất dũng cảm – cũng quyết định đi theo đoàn để giúp bảo vệ mọi người. Trước ngày lên đường, Minh hái tặng Lan một bông hoa lửa đỏ thắm và nói: “Lan giữ lấy nhé. Khi nào đất nước bình yên, Minh sẽ trở về và cùng Lan trồng thật nhiều hoa lửa.” Lan ôm bông hoa trong tay, đôi mắt buồn buồn nhưng vẫn cố mỉm cười: “Minh nhớ giữ gìn nhé. Tớ và cả làng sẽ luôn mong cậu trở về.”

Ngày Minh đi, con đường làng dài hơn, cánh đồng im lặng hơn, và Lan thì ngày nào cũng thỉnh thoảng mang bông hoa lửa ra ngắm. Cô bé tin rằng ở nơi xa, Minh cũng đang nhớ về làng quê và bông hoa đỏ rực ấy. Còn Minh, trong hành trang của mình, luôn giữ bên ngực áo một cánh hoa lửa đã ép khô. Mỗi khi mệt, mỗi khi nhớ nhà, Minh lại nhìn nó và nghĩ: “Phải cố gắng! Mình sẽ trở về với làng, với Lan, với cánh đồng hoa.” Chiến tranh kéo dài nhiều năm. Nhưng rồi một ngày đẹp trời, chim hót trên những cành cây, những đám mây trắng bay cao, tiếng trống rộn ràng báo tin đất nước đã hòa bình. Mọi người vui mừng chạy ra đầu làng đón những người đã rời quê hương trở về. Lan cũng chạy thật nhanh, tay ôm theo bông hoa lửa mà cô vẫn giữ suốt những năm qua. Và giữa đoàn người, cô nhìn thấy Minh! Minh đang mỉm cười, gương mặt rám nắng nhưng đôi mắt vẫn hiền lành như ngày nào. Lan vui quá, nước mắt cứ chảy ra. Minh đưa cho Lan một chiếc túi nhỏ và nói: “Trong này là hạt giống hoa lửa. Ở nơi xa, tớ đã tìm được rất nhiều. Mình cùng trồng thành một cánh đồng thật lớn nhé!” Lan reo lên: “Dạ được! Mình trồng nhiều thiệt nhiều!” Thế là chiều hôm đó, cả làng cùng nhau ra đồng. Các chú, các cô, các anh, các chị và cả trẻ con đều giúp một tay. Mọi người gieo từng hạt giống xuống đất, tưới nước, chăm bón. Một thời gian sau, khi gió xuân nhẹ thổi, cánh đồng tràn ngập hoa lửa. Những bông hoa đỏ lung linh trong nắng, giống như những đốm lửa nhỏ sưởi ấm cả làng quê. Trẻ con chạy nhảy giữa đồng hoa, cười vang khắp nơi. Lan và Minh đứng cạnh nhau, nhìn cánh đồng rực đỏ và cùng nói: “Hoa lửa nhắc chúng ta nhớ rằng: nhờ có sự dũng cảm và tình yêu quê hương, cuộc sống mới bình yên như hôm nay.”

Từ đó, mỗi mùa hoa nở, cả làng lại nhớ về một thời gian khó – thời mà mọi người đã cùng nhau giữ gìn, bảo vệ quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa