Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Câu chuyện thời hoa lửa”

Trong chuyến về thăm quên ngoại ở xã ven sông thuộc huyện Hải Hậu (Nam Định), tôi có dịp gặp cụ Phạm Văn Tý – năm nay đã 87 tuổi, từng tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp khi còn rất trẻ. Cụ ngồi bên hiên nhà, chậm rãi kể lại những năm tháng chiến đấu bằng giọng trầm ấm nhưng đầy tự Hồi đó cụ mới mười bảy tuổi. Làng tôi bị địch chiếm đóng, chúng lập đồn bốt, thường xuyên càn quét. Chứng kiến cảnh dân mình bị áp bức, cụ không chịu nổi. Khi cán bộ về vận động, cụ xin tham gia đội tự vệ rồi l

Ninh Bình29/12/2025Lê Thị Thúy Hiền (Chi đoàn 10A7)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chuyến về thăm quên ngoại ở xã ven sông thuộc huyện Hải Hậu (Nam Định), tôi có dịp gặp cụ Phạm Văn Tý – năm nay đã 87 tuổi, từng tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp khi còn rất trẻ. Cụ ngồi bên hiên nhà, chậm rãi kể lại những năm tháng chiến đấu bằng giọng trầm ấm nhưng đầy tự

Hồi đó cụ mới mười bảy tuổi. Làng tôi bị địch chiếm đóng, chúng lập đồn bốt, thường xuyên càn quét. Chứng kiến cảnh dân mình bị áp bức, cụ không chịu nổi. Khi cán bộ về vận động, cụ xin tham gia đội tự vệ rồi làm liên lạc cho bộ đội. Tuổi trẻ mà, chỉ nghĩ đơn giản là phải giành lại độc lập cho quê hương.

Cụ kể công việc ngày ấy nguy hiểm lắm chứ cụ phải đi bộ băng đồng, lội sông chuyển thư từ, tài liệu. Có lần bị địch nghi ngờ, cụ phải giả vờ đi chăn trâu để che mắt chúng. Chỉ cần sơ suất một chút là có thể bị bắt ngay. Nhưng nghĩ đến đồng đội ngoài mặt trận,cụ lại có thêm dũng cảm

Cụ nhớ nhất những ngày cả nước hướng về chiến dịch quyết định năm 1954. Khi nghe tin chiến thắng tại Điện Biên Phủ, cả làng tôi như vỡ òa. Người dân treo cờ, ôm nhau khóc vì sung sướng. Bao năm gian khổ cuối cùng cũng được đền đáp. Cụ lúc ấy vừa mừng vừa nghĩ đến những đồng đội đã ngã xuống.

Đó là tinh thần đoàn kết và niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Dù thiếu thốn đủ thứ, từ lương thực đến vũ khí, nhưng ai cũng một lòng. Nhân dân che chở, bộ đội quyết tâm chiến đấu. Chính sức mạnh của lòng dân đã làm nên thắng lợi. Cụ nói cụ mong các cháu biết quý trọng hòa bình. Đừng quên lịch sử, đừng quên sự hy sinh của cha ông. Hãy học tập, rènn thật tốt để xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Độc lập không tự nhiên mà có, nên phải biết giữ gìn.

Cuộc trò chuyện kết thúc khi trời đã nhá nhem tối. Nhìn bóng cụ Tý chậm rãi bước vào nhà, nhóm bọn em càng thấm thía giá trị của những năm tháng đấu tranh oanh liệt và càng thêm trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay trên quê hương Nam Định.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn