Câu chuyện Thời Hoa Lửa (177)
Chiều cuối năm 1972, bầu trời miền Trung đỏ rực như bị thiêu cháy. Tiếng còi báo động vang lên giữa thị trấn nhỏ ven sông, nơi cậu bé Nam vừa tròn mười sáu tuổi đang phụ mẹ vá lại mái nhà tranh. Bom đạn đã trở thành âm thanh quen thuộc, nhưng mỗi lần nghe tiếng máy bay gầm rú, tim người dân vẫn thắt lại.
Cha Nam là bộ đội ngoài mặt trận đã ba năm chưa về. Trong căn nhà nghèo chỉ còn hai mẹ con và bà ngoại già yếu. Mỗi tối, Nam thường ngồi bên ngọn đèn dầu, đọc đi đọc lại những lá thư đã cũ của cha. Trong thư, ông luôn dặn: “Dù thời hoa lửa có khốc liệt thế nào, con cũng phải sống tử tế và can đảm.”
Một đêm mưa, thị trấn bị đánh bom dữ dội. Đất rung chuyển, lửa cháy đỏ cả bầu trời. Nam cùng đội dân quân lao ra cứu người. Giữa khói bụi mịt mù, cậu nghe tiếng khóc của một em bé mắc kẹt dưới căn nhà đổ nát. Không chút do dự, Nam bò qua những thanh gỗ cháy dở để kéo em ra ngoài. Khi vừa thoát được, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau.
Sáng hôm sau, thị trấn tan hoang. Nhưng giữa đống tro tàn, người dân vẫn nhóm bếp nấu cơm, vẫn dựng lại mái nhà, vẫn cười với nhau trong nước mắt. Nam nhìn lá cờ đỏ bay trên nóc ủy ban cháy sém mà thấy lòng mình lớn thêm một chút.
Vài ngày sau, cậu nhận được tin cha hy sinh nơi chiến trường Quảng Trị. Mẹ lặng người ôm chặt lá thư báo tử, còn Nam đứng rất lâu bên bờ sông. Gió thổi qua những hàng tre rì rào như tiếng cha gọi.
Từ hôm ấy, Nam xin gia nhập quân ngũ. Cậu hiểu rằng tuổi trẻ của mình đã thuộc về thời hoa lửa — một thời đau thương nhưng cũng rực sáng lòng người.



