Câu chuyện thời hoa lửa (177)
Anh hùng Bùi Ngọc Dương và Trận chiến kiên cường giữ cây cầu huyết mạch chiến dịch Đường 9 năm 1968.
Mỗi cây cầu, mỗi cung đường trên tuyến vận tải chiến lược luôn là mục tiêu đánh phá điên cuồng của không quân Mỹ hòng cắt đứt nguồn chi viện của miền Bắc cho tiền tuyến lớn miền Nam. Tại mặt trận Khe Sanh - Đường 9 mùa khô năm 1968, cây cầu khỉ bắc qua dòng sông Sê Pôn là mạch máu độc đạo để xe tăng và bộ binh ta tiến công đánh chiếm cứ điểm Tà Cơn. Kỹ sư, Trung úy công binh Bùi Ngọc Dương — Đại đội phó thuộc Tiểu đoàn 2 Công binh, Bộ Tư lệnh Quân khu 4 — đã chỉ huy đơn vị bám trụ bảo vệ cây cầu này trước những trận oanh tạc hủy diệt của địch.
Sáng ngày 20 tháng 1 năm 1968, máy bay B-52 của Mỹ ném bom rải thảm trúng vị trí mố cầu, làm sập một phần nhịp chính, cắt đứt đường tiến quân của tiểu đoàn xe tăng ta. Ngay lập tức, Bùi Ngọc Dương lao ra khỏi hầm, bất chấp máy bay địch vẫn đang gầm rú trên đầu, anh trực tiếp chỉ huy các chiến sĩ công binh vác những súc gỗ lớn lao xuống dòng nước xiết để sửa chữa cầu.
Một loạt bom bi nổ loang lổ ngay sát trận địa, một mảnh bom phạt đứt lìa cánh tay phải của Bùi Ngọc Dương. Để không làm tinh thần chiến sĩ bị dao động và bảo đảm tiến độ thông cầu trước giờ G, anh đã bình tĩnh yêu cầu đồng đội dùng dao găm cắt bỏ phần cánh tay lủng lẳng, băng bó chặt vết thương rồi tiếp tục dùng cánh tay trái còn lại chỉ huy đơn vị lắp ghép các nhịp cầu gỗ. Khi khẩu súng máy đại liên của đơn vị bảo vệ cầu bị trúng đạn hy sinh pháo thủ, Bùi Ngọc Dương đã chạy đến, dùng một tay còn lại tì súng vào vai, nã đạn chính xác đánh lui một toán thám báo địch đang định bò lên cài mìn phá cầu. Anh đã anh dũng hy sinh vì kiệt sức và mất máu nhiều ngay sau khi chiếc xe tăng đầu tiên của ta vượt qua cầu an toàn tiến vào trận địa. Hành động anh hùng của Bùi Ngọc Dương đã tạc nên một trang sử vàng chói lọi của lực lượng Công binh Việt Nam: "Mở đường thắng lợi".
Nguồn: "Lịch sử Binh chủng Công binh Quân đội nhân dân Việt Nam (1945 - 2005)", Bộ Tư lệnh Công binh, Nhà xuất bản Quân đội nhân dân, 2005.



