Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa (185)

Đồng Nai08/07/2026Nguyễn Thị Mộc Lan (Đoàn xã La Ngà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐỨC THÁNH TRẦN HƯNG ĐẠO – VỊ THỐNG SOÁI CỦA LÒNG DÂN VÀ Ý CHÍ SẮT ĐÁ.

Trong lịch sử quân sự thế giới và Việt Nam, Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn (1228 – 1300) là một thiên tài quân sự kiệt xuất, người đã ba lần lãnh đạo quân dân nhà Trần đánh tan đội quân xâm lược Nguyên - Mông hung hãn nhất thời bấy giờ. Thế nhưng, điều làm nên sự vĩ đại của ông không chỉ là tài điều binh khiển tướng, mà chính là tấm lòng trung trinh ái quốc và nghệ thuật lấy "lòng dân" làm gốc rễ.

Vào thế kỷ XIII, đế quốc Nguyên - Mông như một bóng ma hung bạo bao trùm khắp Á – Âu, gieo rắc nỗi kinh hoàng từ Trung Hoa sang tận bờ cõi châu Âu. Khi vó ngựa Mông Cổ áp sát biên thùy nước Đại Việt lần thứ hai (1285), vận mệnh đất nước như ngàn cân treo sợi tóc. Bản thân Trần Quốc Tuấn lúc bấy giờ đang mang trong mình một mối thù gia tộc sâu sắc (giữa cha ông là Trần Liễu và vua Trần Thái Tông). Thế nhưng, đứng trước họa mất nước, ông đã chủ động gạt bỏ tư hiềm, gội rửa hiềm khích với thái sư Trần Quang Khải tại bến Đông Bộ Đầu để cùng nhau đồng lòng chống giặc. Hành động tắm rửa cho nhau trên thuyền chiến của hai vị đại thần đầu triều đã trở thành biểu tượng bất tử cho sự đoàn kết quốc gia.

Để khích lệ tinh thần binh sĩ, Trần Quốc Tuấn đã viết bài Hịch tướng sĩ bất hủ. Từng lời, từng chữ như rút ra từ ruột gan, vừa đau xót trước cảnh giặc ngang ngược, vừa sục sôi ý chí chiến đấu: "Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ căm tức chưa xả thịt lột da, nuốt gan uống máu quân thù...". Lời hịch như ngọn lửa thổi bùng lòng yêu nước của hàng vạn binh sĩ, khiến họ tự tay khắc lên cánh tay hai chữ "Sát Thát" (Giết giặc Mông Cổ) để thề tử chiến.

Chiến thắng lẫy lừng trên sông Bạch Đằng năm 1288, với chiến thuật cắm cọc gỗ bịt sắt độc đáo, đã nhấn chìm hoàn toàn mưu đồ thôn tính phương Nam của quân Nguyên. Những ngày cuối đời, khi vua Trần Anh Tông đến bên giường bệnh hỏi về kế sách giữ nước, vị Đại Vương già vẫn dùng chút hơi tàn để dặn lại một câu nói cốt lõi của mọi thời đại: "Khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước vậy". Ông mất đi, được nhân dân tôn kính phong Thánh – Đức Thánh Trần, sống mãi trong tâm thức người Việt như một vị thần bảo hộ giang sơn.

Nguồn: Ngô Sĩ Liên (1993), Đại Việt Sử ký Toàn thư (Bản kỷ, Quyển V & VI: Kỷ nhà Trần), Nhà xuất bản Khoa học Xã hội, Hà Nội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa (185) | Câu chuyện thời hoa lửa