Câu chuyện Thời Hoa Lửa (187)
Chiều cuối năm 1972, bầu trời miền Trung đỏ rực như bị thiêu cháy. Tiếng còi báo động vang lên giữa thị trấn nhỏ ven sông, nơi cậu bé Nam vừa tròn mười sáu tuổi đang phụ mẹ vá lại mái nhà tranh. Bom đạn đã trở thành âm thanh quen thuộc, nhưng mỗi lần nghe tiếng máy bay gầm rú, tim người dân vẫn thắt lại. Cha Nam là bộ đội ngoài mặt trận đã ba năm chưa về. Trong căn nhà nghèo chỉ còn hai mẹ con và bà ngoại già yếu. Mỗi tối, Nam thường ngồi bên ngọn đèn dầu, đọc đi đọc lại những lá thư đã cũ của
Chiều cuối năm 1972, bầu trời miền Trung đỏ rực như bị thiêu cháy. Tiếng còi báo động vang lên giữa thị trấn nhỏ ven sông, nơi cậu bé Nam vừa tròn mười sáu tuổi đang phụ mẹ vá lại mái nhà tranh. Bom đạn đã trở thành âm thanh quen thuộc, nhưng mỗi lần nghe tiếng máy bay gầm rú, tim người dân vẫn thắt lại. Cha Nam là bộ đội ngoài mặt trận đã ba năm chưa về. Trong căn nhà nghèo chỉ còn hai mẹ con và bà ngoại già yếu. Mỗi tối, Nam thường ngồi bên ngọn đèn dầu, đọc đi đọc lại những lá thư đã cũ của



