Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa (19)

Đừng lo cho tao

Ninh Bình19/04/2026Bùi Văn Tân (Đoàn xã Hải Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió mùa thổi hun hút qua cánh đồng cháy sém, mang theo mùi khói thuốc súng và đất ẩm. Năm ấy, làng nhỏ nằm bên con sông Đáy không còn tiếng trẻ con nô đùa mỗi chiều, chỉ còn những bước chân vội vã của người ra trận và ánh mắt lặng lẽ của người ở lại.

An khoác lên mình bộ quân phục còn mới, vai đeo khẩu súng đã cũ. Cậu chưa tròn hai mươi. Trước lúc đi, An đứng thật lâu trước hiên nhà, nơi mẹ cậu ngồi vá lại chiếc áo đã sờn. Bàn tay mẹ run run, từng mũi kim như níu giữ thời gian.

“Con đi rồi… nhớ giữ mình,” bà nói khẽ, nhưng giọng nghẹn lại.

An cười, nụ cười cố tỏ ra vững vàng:
“Con đi để làng mình được yên, mẹ ạ.”

Không ai nói thêm gì nữa. Cả hai đều hiểu, có những lời không thể nói thành tiếng.

Những ngày sau đó, chiến trường là chuỗi dài của lửa và tiếng nổ. An cùng đồng đội bám trụ trên một ngọn đồi trọc. Ban ngày, họ đào hào, ban đêm hành quân. Có lúc đói lả, có lúc khát khô cổ, nhưng không ai rời vị trí.

Trong đơn vị, An thân nhất với Hòa – một chàng trai hay cười, lúc nào cũng mang theo cây harmonica. Giữa những giờ nghỉ hiếm hoi, Hòa thổi những giai điệu quê nhà. Âm thanh mỏng manh ấy len qua tiếng gió, khiến ai nghe cũng thấy lòng dịu lại.

“Sau này hòa bình, tao về mở quán sửa xe,” Hòa nói, mắt sáng lên.
“Còn mày?”
An nhìn về phía xa, nơi chân trời đỏ rực:
“Tao chỉ muốn về lại cái hiên nhà… nơi mẹ tao đang ngồi.”

Một đêm, trận đánh lớn ập đến. Pháo dội xuống như mưa. Đất đá tung lên, ánh lửa xé toạc màn đêm. Đơn vị của An nhận lệnh giữ đồi bằng mọi giá.

Hòa bị thương khi đang chuyển đạn. Máu thấm ướt áo, nhưng cậu vẫn cười:
“Đừng lo… tao chưa chết đâu.”

An siết chặt tay bạn, rồi quay lại chiến hào. Không còn thời gian cho nước mắt.

Khi rạng sáng, đồi vẫn đứng vững. Nhưng Hòa không còn thổi harmonica nữa.

An ngồi bên bạn, lặng lẽ đặt cây harmonica vào tay Hòa. Gió vẫn thổi, nhưng giai điệu đã tắt.

Chiến tranh kéo dài, rồi cũng đến ngày kết thúc. Khi An trở về, con đường làng phủ đầy cỏ dại. Ngôi nhà cũ vẫn còn đó, nhưng mái đã nghiêng, tường đã nứt.

Mẹ An bước ra từ trong nhà, tóc bạc đi nhiều. Bà nhìn cậu, như không tin vào mắt mình.

“Con… về rồi sao?”

An gật đầu, quỳ xuống ôm lấy mẹ. Lần đầu tiên sau bao năm, cậu bật khóc.

Nhiều năm sau, người ta dựng một bia tưởng niệm trên ngọn đồi trọc năm xưa. An thường đến đó, mang theo cây harmonica cũ.

Mỗi lần gió thổi qua, cậu lại đặt nó lên môi, thổi một khúc nhạc quen thuộc.

Âm thanh vang lên giữa trời rộng, như gọi về những người đã nằm lại. Bi thương đó, không thể xóa nhòa. Nhưng chính từ mất mát ấy, một thời hoa lửa đã trở thành ký ức hào hùng — nơi những con người bình dị đã sống và chiến đấu, để đổi lấy ngày bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn