CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA 2026 “THỜI HOA LỬA – BỨC THƯ GỬI MẸ TRƯỚC GIỜ XUẤT TRẬN”
Năm 1972, chiến trường miền Nam bước vào những ngày khốc liệt nhất. Từng đoàn thanh niên lên đường nhập ngũ, mang theo tuổi trẻ và những ước mơ còn dang dở để bảo vệ Tổ quốc. Trong đơn vị thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy có Hải – một đoàn viên trẻ quê ở miền Tây sông nước. Hải nổi tiếng hiền lành, hay cười và luôn xung phong nhận phần việc khó khăn nhất.
Năm 1972, chiến trường miền Nam bước vào những ngày khốc liệt nhất. Từng đoàn thanh niên lên đường nhập ngũ, mang theo tuổi trẻ và những ước mơ còn dang dở để bảo vệ Tổ quốc.
Trong đơn vị thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy có Hải – một đoàn viên trẻ quê ở miền Tây sông nước. Hải nổi tiếng hiền lành, hay cười và luôn xung phong nhận phần việc khó khăn nhất.
Ban ngày, đơn vị san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Ban đêm, mọi người lại soi đèn bám đường giữa tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Có lần bom rơi sát đội hình, đất đá tung mù trời. Khi mọi người còn chưa hoàn hồn, Hải đã chạy đi tìm từng đồng đội giữa khói bụi.
Anh Bí thư đơn vị từng nói:
– “Thằng Hải nhỏ người nhưng gan lớn lắm.”
Trước một trận đánh lớn, Hải ngồi bên ánh đèn dầu viết thư cho mẹ. Lá thư chỉ vài trang giấy học trò đã nhàu mép vì mưa rừng.
Hải viết:
“Mẹ ơi, nếu mai này con không về nữa, mẹ đừng buồn. Tuổi trẻ của con được sống cho đất nước là điều con tự hào nhất.”
Viết xong, cậu gấp lá thư bỏ vào túi áo ngực rồi lại cùng đồng đội lên đường làm nhiệm vụ.
Đêm ấy, máy bay địch ném bom dữ dội xuống tuyến đường tiếp tế. Một quả bom rơi gần kho hàng khiến lửa bùng lên dữ dội.
Nếu số đạn và lương thực bị phá hủy, cả chiến dịch phía trước sẽ gặp nguy hiểm.
Không chút do dự, Hải cùng nhiều đoàn viên lao vào dập lửa, chuyển hàng ra nơi an toàn. Giữa tiếng bom rung chuyển núi rừng, những chiếc áo xanh thanh niên vẫn sáng lên trong ánh lửa đỏ rực.
Khi chuyến xe cuối cùng rời đi an toàn, Hải bị thương nặng trong một đợt bom tiếp theo.
Đồng đội chạy đến thì thấy cậu vẫn ôm chặt chiếc túi tài liệu vào ngực.
Lá thư gửi mẹ sau này được đồng đội trao lại cho gia đình. Người mẹ già đã bật khóc khi đọc những dòng chữ của con trai mình.
Nhiều năm trôi qua, lá thư ấy vẫn được giữ cẩn thận như một kỷ vật thiêng liêng của thời hoa lửa.
Bởi trong những năm tháng chiến tranh ấy, biết bao đoàn viên thanh niên đã sống một tuổi trẻ rực rỡ như ngọn lửa – dám yêu, dám hy sinh và dám đặt Tổ quốc lên trên tất cả.



