Câu chuyện thời hoa lửa (21)
Giữa bốn bể sông nước của vùng Lung Tràm, có một căn chòi nhỏ, nếu ở thời bình thì người ta thường nghĩ căn chòi nhỏ được bao phủ bởi sông nước sẽ mang vẻ đẹp bình yên, mộc mạc để nghỉ ngơi. Còn nếu là ở thời chiến, thì căn chòi nhỏ của vợ chồng Ba Sang không chỉ để nghỉ ngơi mà còn là một "pháo đài" được nguỵ trang hoàn hảo. Vợ chồng anh Ba Sang làm dẫn đường cho đoàn quân giải phóng băng qua những cánh đồng hay còn được địch gọi là "cánh đồng hoang", công việc tường chừng nguy hiểm nay càng kh
Giữa bốn bể sông nước của vùng Lung Tràm, có một căn chòi nhỏ, nếu ở thời bình thì người ta thường nghĩ căn chòi nhỏ được bao phủ bởi sông nước sẽ mang vẻ đẹp bình yên, mộc mạc để nghỉ ngơi. Còn nếu là ở thời chiến, thì căn chòi nhỏ của vợ chồng Ba Sang không chỉ để nghỉ ngơi mà còn là một "pháo đài" được nguỵ trang hoàn hảo. Vợ chồng anh Ba Sang làm dẫn đường cho đoàn quân giải phóng băng qua những cánh đồng hay còn được địch gọi là "cánh đồng hoang", công việc tường chừng nguy hiểm nay càng khó khăn hơn bởi sự xuất hiện của em bé chưa tròn 1 tuổi của hai vợ chồng. Mỗi ngày, luôn sống trong nỗi bất an lo sợ bởi còn con nhỏ và tiếng "phạch phạch" của địch cứ ám ảnh bên tai. Nếu được chọn, thật sự không ai dám chọn việc sống ở một nơi phải nghe tiếng trực thăng của địch mỗi ngày, lúc nào cũng lo sợ không biết căn chòi nhỏ khi nào bị bắn phá, giúp ta thấy được không chỉ sự thiếu thốn vật chất của hai vợ chồng mà còn là cuộc đấu tranh của những con người nhỏ bé cùng những chiếc máy bay hạng nặng của Mĩ. Đặc biệt hơn hết là chị Thắm-vợ Ba Sang, vừa là một người mẹ vừa là một người chiến sĩ, sự giằng xé,giày vò của nỗi lo mất con và việc hoàn thành tốt nhiệm vụ luôn khiến chị áp lực đến tột độ nhưng may mắn luôn có chồng kề vai sát cánh hỗ trợ chị, yêu thương chị và con cũng như lòng yêu nước mãnh liệt đã giúp hai vợ chồng "trót lọt" nhiều phi vụ. Tuy nhiên niềm vui không kéo dài lâu, trong bữa ăn trưa của tổ ấm nhỏ bỗng dưng có tiếng của hai chiếc "đầm già" đang tiến tới ngày càng gần hơn, sức gió của cánh quạt làm rạp cả một đám cỏ lớn. Ba Sang nói khẽ: "Thắm, cho con vào bao" rồi vớ lấy cây súng trường. Vợ anh thuần thục cho đứa con chưa tròn 1 tuổi vào một túi nilong dày, được buộc chặt bằng dây chuối nhưng vẫn đảm bảo em bé có thể thở bằng một khoảng khí nhỏ. Đúng lúc hai anh chị cùng nhau nhảy xuống mép xuồng thì một tiếng nổ lớn phá tan đi sự hoảng loạn của cả hai người. Sức ép của quả đạn pháo vừa rồi đã làm cho chiếc xuồng chao đảo mạnh rồi cả hai cùng nhảy xuống nước và điều không ai ngờ đến đã xảy ra-sợi dây buộc chiếc túi nilong vào tay chị Thắm bị cứa đứt bởi cạnh sắc của mạn xuồng.Chiếc túi đựng đứa nhỏ đã tụt khỏi tay của cô vợ rồi biến mắt tăm giữa dòng nước đục ngầu. Thắm hoảng loạn muốn trồi lên mặt nước gọi con nhưng bị chồng nhấn vai xuống. Chiếc trực thăng đang ở ngay trên đầu họ, chỉ cần một sơ suất nhỏ có thể khiến cả em bé, hai vợ chồng và cả gia đình tan xác. Ngay lúc đó bản năng của một người mẹ đã giúp Thắm tỉnh táo hơn, kiềm những dòng nước mắt đang rơi và tiếng gọi yếu ớt để trừng mắt ra tìm con dưới làn nước mờ ảo. Khi nhìn thấy chiếc túi nilong trắng đục đang dần chìm xuống đáy, người mẹ ấy đã dùng hết sức bình sinh để lặn thật nhanh xuống chạm tới lớp nilong trơn trượt kia. Cô ôm chặt chiếc túi chứa đựng biết bao tình yêu thương của cô, chứa đựng động lực của hai vợ chồng và thầm cầu nguyện cho em bé trong chiếc túi vẫn bình an vô sự và mong sao cho chiếc trực thăng kia bay đi thật nhanh để cô được ôm chặt lấy đứa con bé bỏng của mình ngay lúc đó. Rồi chiếc máy bay kia cuối cùng cũng rời đi trong sự vỡ oà của hai vợ chồng khi được đoàn tụ cùng con, tám phút mà tưởng chừng như cả một thập kỉ. Ba Sang hoảng loạn ngoi lên giúp vợ mở chiếc túi ra, bé đã ngừng thở, người lạnh toát, môi tím ngắt vì ở dưới nước quá lâu. Nhưng với bản năng của bậc làm cha mẹ, Thắm dùng hết sức bình sinh, vừa khóc vừa ép ngực, hút đờm nhớt từ mũi miệng con. Sau vài phút nghẹt thở cùng sự hỗ trợ, động viên của chồng thì phép màu đã xuất hiện, đứa trẻ ho nấc lên rồi khóc oà. Hai vợ chồng mừng rỡ ôm con vào lòng, tiếng khóc của đứa trẻ không làm họ sợ hãi mà còn hạnh phúc biết bao vì biết mình vừa từ cõi chết trở về. Nhưng chưa kịp để họ kịp mừng rỡ, chiếc trực thăng đã quay lại lần thứ hai, lần này nó bay thấp đến nỗi bùn đất dưới đáy sông bị quạt tung lên. Ba Sang hiểu tình hình nếu cả gia đình cố chạy trốn kiểu gì cũng bị phát hiện. "Thắm! Ôm con lặn xuống dưới rễ cây tràm đằng kia, nhớ đừng ngoi lên khi chưa hết tiếng máy bay" Ba Sang dứt khoát, nhìn sau trong ánh mắt anh không còn sự sợ hãi mà tràn đầy sự cương quyết trước tình cảnh vợ con đang đối mặt với nguy hiểm. Thắm vừa khóc vừa bỏ con lại vào chiếc túi nilong vừa không nỡ nhìn chồng ở lại vừa kiên quyết để bảo vệ an toàn cho con, cô biết lần này gia đình khó có thể đoàn tụ lại nữa.Mỗi bước lùi lại xa chồng là một nhát dao đâm vào lồng ngực, chân run rẩy không vững. Cô thậm chí không dám quay đầu lại vì sợ, sợ nhìn thấy bóng dáng cô độc mà kiên cường ấy, cô sẽ không thể nguôi ngoai, sợ hình ảnh ấy sẽ khắc sâu trong tâm trí và trở thành vết sẹo không thể chữa lành. Ngay khi Thắm vừa ôm con lặn sau xuống, một loạn đạn được bắn liên hồi vào chỗ cô vừa đứng. Ba Sang đứng thẳng người trên chiếc xuồng ba lá, bắn xả mãnh liệt nhằm thu hút sự chú ý của địch và tạo thời cơ cho hai mẹ con trốn thoát. Nhưng con người nhỏ bé vốn không thể đấu lại khối kim loại khổng lồ ấy, một tiếng nổ chát chúa vang lên, chiếc xuồng vỡ tan, Ba Sang ngã xuống, máu nhuộm đỏ cả một vùng nước lớn. Dưới làn nước buốt giá, Thắm đã chứng kiến tất cả nhưng điều đó không hề làm cô sợ hãi mà còn làm trỗi dậy mãnh liệt ý chí kiên cường của một người mẹ và một người vợ, cô hiểu rõ bây giờ chỉ có bản thân mình mới có thể bảo vệ tính mạng của hai mẹ con. Khi chiếc trực thăng đắc thắng sà xuống để quan sát "chiến công", đồng đội của Thắm đã ứng cứu. Cô giao con cho đối phương rồi chộp lấy khẩu súng thật nhanh, trút toàn bộ căm hờ vào chiếc trực thăng ấy vì đã cướp đi của cô một người chồng, cướp đi của con cô một người cha và để trả thù cho người chồng quả cảm của mình. Chiếc trực thăng bốc cháy, loạng choạng rồi đâm sầm xuống đất, tiếng nổ vang trời rồi mảnh vỡ bay tung toé khắp nơi. Khi làn khói tan dần, Thắm bơi về xác chiếc trực thăng đã vỡ vụn đang dần dần chìm xuống. Giữa những mảnh kim loại vỡ nát và xác của những thành viên ở trên chiếc máy bay đó. Cô nhìn thấy một tấm ảnh nhỏ trong túi của một phi công trẻ đang từ tưc trôi ra rồi lềnh bềnh trên mặt nước. Trong ảnh là vợ và con của chàng trai trẻ, người vợ cười tươi ôm đứa con nhỏ có mái tóc vàng óng trạc tuổi con của cô. Hoá ra người lính ngoại quốc kia cũng có một gia đình nhỏ đang đợi ở nhà. Thắm không khóc cũng không gào thét, chỉ ôm chiếc túi nilong có đứa bé đang cựa quậy. Cô nén đau buồn nuốt nước mắt vào trong vì cô biết khi không còn chồng bên cạnh cô phải mạnh mẽ hơn để bảo vệ con và bảo vệ mãnh đất cha ông đã gây dựng.Trận đánh đã kết thúc, kẻ thù đã chết và Ba Sang cũng đã đi xa, Thắm lại nhìn vào bức ảnh ấy rồi nhìn về phía nơi chồng mình đã nằm xuống. Cô hiểu rằng ai sinh ra cũng có một tổ ấm để yêu thương, chẳng ai muốn rời bỏ gia đình để dấn thân vào lạch sông, bờ bụi đầy bom rơi đạn lạc. Nhưng khi tấc đất của cha ông bị giày xéo, khi bình yên của đứa con nhỏ bị đe dọa bởi tiếng động cơ gầm rú, người ta không còn lựa chọn nào khác. Chồng cô ra đi vì mảnh ruộng, bến nước này phải được xanh màu lúa chứ không phải màu máu. Người lính kia ra trận vì một mệnh lệnh mơ hồ, còn vợ chồng cô bám trụ nơi đây vì hai chữ Tổ quốc. Nỗi đau của người phụ nữ mất chồng và nỗi xót xa cho những số phận tội nghiệp bị cuốn vào vòng xoáy của chiến tranh. Cuối cùng thì "Chiến tranh không có người chiến thắng hoàn toàn, chỉ có những người mẹ, người". Thắm cất tấm hình vào túi áo rồi bế con đứng dậy giữa mênh mông sông nước. Cô biết rằng mình phải sống, phải tiếp tục sống vì người chồng, vì biết bao người vô tội đã nằm xuống vì chiến tranh và vì mong rằng một ngày kia khi đứa trẻ được lớn lên trong một đất nước hoà bình, được học tập, vui chơi trong tiếng chim hót chứ không phải tiếng bom đạn nữa.



