Bài viết

CÂU CHUYỆN “THỜI HOA LỬA”

Phú Thọ14/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, khi tiếng trống trường vang lên mỗi sáng, Minh – một đoàn viên trẻ – lại khoác lên mình chiếc áo xanh tình nguyện thân quen. Màu áo ấy không chỉ là sắc xanh của tuổi trẻ, mà còn là niềm tin, là ước mơ được góp một phần nhỏ bé cho quê hương.

Mùa hè năm đó, Minh cùng các bạn đoàn viên về với vùng quê còn nhiều khó khăn. Con đường đất lầy lội, những lớp học đơn sơ, những ánh mắt trẻ thơ trong veo đã chạm vào trái tim của cậu. Ban ngày, các bạn sửa lại sân trường, trồng cây xanh, dọn dẹp làng xóm. Buổi tối, dưới ánh đèn dầu leo lét, Minh kiên nhẫn dạy từng con chữ cho các em nhỏ. Mồ hôi rơi, tay lấm lem bùn đất, nhưng nụ cười thì luôn nở trên môi.

Có những đêm mưa rả rích, gió thổi lạnh buốt, Minh nhớ nhà, nhớ những tiện nghi quen thuộc. Nhưng nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trước sân trường, cậu lại thấy lòng mình ấm lên. Cậu hiểu rằng: Tuổi trẻ chỉ thật sự rực rỡ khi được sống và cống hiến.

Ngày chia tay, các em nhỏ nắm chặt tay Minh, ánh mắt lưu luyến. Chiếc khăn quàng đỏ, tấm thiệp vẽ vụng về trở thành món quà quý giá nhất. Minh trở về thành phố, mang theo hành trang là những kỷ niệm không thể nào quên – một “thời hoa lửa” cháy hết mình, giản dị mà cao đẹp.

Và Minh biết, dù mai này đi đâu, làm gì, màu áo xanh đoàn viên và những ngày tháng cống hiến ấy sẽ mãi là ngọn lửa soi đường cho cậu bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn