Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Phú Thọ10/08/2026Đoàn trường THPT Thái Hòa (Đoàn xã Thái Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng hô “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” vẫn còn vang mãi

Có những câu chuyện không nằm yên trong những trang sách cũ. Chúng sống mãi trong ký ức của dân tộc, được kể lại từ thế hệ này sang thế hệ khác như những ngọn lửa âm ỉ không bao giờ tắt. Mỗi lần nghe ông bà kể chuyện chiến tranh hay đọc về những năm tháng khói lửa của đất nước, em đều tự hỏi: Điều gì đã khiến những chàng trai mới mười tám, đôi mươi sẵn sàng bước vào nơi bom rơi đạn nổ mà không hề run sợ? Và rồi em đã tìm được câu trả lời qua câu chuyện về anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân – người đã để lại cho dân tộc một câu nói bất hủ: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 trong một gia đình nghèo ở Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của ông cũng như bao người dân Việt Nam thời ấy, lớn lên trong cảnh đất nước chìm trong chiến tranh, cuộc sống thiếu thốn đủ bề. Chính những tháng ngày chứng kiến quê hương bị tàn phá đã nuôi dưỡng trong ông tình yêu nước mãnh liệt. Khi Tổ quốc cần, ông tình nguyện khoác lên mình màu áo lính, mang theo tuổi trẻ và lòng quyết tâm ra chiến trường.

Những năm kháng chiến chống Mỹ là quãng thời gian vô cùng khốc liệt. Bom đạn cày nát làng mạc, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, khói lửa bao trùm khắp nơi. Trong hoàn cảnh ấy, mỗi người lính đều hiểu rằng mình có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Nhưng không ai lùi bước.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong trận chiến bảo vệ trận địa pháo ở Quảng Bình, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân bị máy bay Mỹ liên tục oanh tạc. Bom nổ dữ dội, đất đá tung mù mịt. Giữa lúc ác liệt nhất, ông bị thương rất nặng. Máu chảy đẫm người nhưng ông không nghĩ đến bản thân. Điều ông quan tâm là đồng đội vẫn phải tiếp tục chiến đấu. Dồn hết sức lực còn lại, ông cất tiếng hô vang:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Tiếng hô ấy không chỉ là một mệnh lệnh trong trận đánh. Đó còn là lời hiệu triệu của lòng yêu nước, của ý chí quyết chiến quyết thắng. Chính tiếng hô ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội kiên cường chiến đấu, bảo vệ trận địa đến cùng. Sau đó, ông anh dũng hy sinh khi mới ba mươi tuổi.

Ba mươi tuổi – độ tuổi mà ngày nay nhiều người mới bắt đầu theo đuổi ước mơ, xây dựng gia đình và tận hưởng cuộc sống. Nhưng Nguyễn Viết Xuân đã lựa chọn hiến dâng tất cả cho Tổ quốc. Ông không để lại những tài sản lớn lao, không để lại những lời nói hoa mỹ. Điều còn mãi với thời gian chỉ là một câu nói ngắn gọn, nhưng đủ để làm rung động trái tim hàng triệu người Việt Nam suốt nhiều thế hệ.

Có lần em tự tưởng tượng, nếu được đứng trước người anh hùng ấy, em sẽ hỏi: “Điều gì khiến bác không sợ?” Và có lẽ câu trả lời sẽ rất giản dị: vì phía sau người lính là quê hương, là gia đình, là hàng triệu đồng bào đang mong chờ một ngày đất nước hòa bình. Khi nghĩ đến điều đó, nỗi sợ hãi của cá nhân trở nên nhỏ bé hơn rất nhiều.

Ngày nay, em được học trong những ngôi trường khang trang, được đi trên những con đường rộng mở, được vui chơi cùng bạn bè mà không phải nghe tiếng bom hay tiếng còi báo động. Những điều bình dị ấy lại chính là ước mơ của biết bao người trong thời chiến. Càng hiểu điều đó, em càng thấy biết ơn những người đã ngã xuống để đổi lấy cuộc sống yên bình hôm nay.

Em cũng nhận ra rằng, lòng yêu nước không nhất thiết phải thể hiện bằng những điều lớn lao. Đối với học sinh như em, yêu nước là cố gắng học tập thật tốt, sống trung thực, biết giúp đỡ mọi người, giữ gìn truyền thống của dân tộc và không ngừng rèn luyện để sau này góp phần xây dựng đất nước. Đó cũng là cách để tiếp nối những gì thế hệ cha anh đã gửi gắm.

Thời gian có thể làm phai màu những dấu tích chiến tranh, nhưng không thể xóa nhòa những con người đã viết nên lịch sử bằng chính cuộc đời mình. Mỗi lần nghe lại câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”, em không chỉ hình dung về một trận chiến năm xưa mà còn cảm nhận được khí phách hiên ngang, tinh thần bất khuất và lòng yêu nước nồng nàn của dân tộc Việt Nam.

Khép lại câu chuyện, em càng hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người anh hùng. Em xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân cùng tất cả các thương binh, liệt sĩ đã cống hiến cả cuộc đời cho Tổ quốc. Em hứa sẽ luôn trân trọng cuộc sống hôm nay, không ngừng học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước. Những câu chuyện thời hoa lửa sẽ mãi là ngọn lửa thiêng soi sáng con đường trưởng thành của em và của cả thế hệ trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn