CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (26)
Mùa hè năm ấy, hoa phượng đỏ rực cả một góc trời làng quê nhỏ ven sông. Người ta vẫn gọi đó là thời hoa lửa – bởi trời thì nắng như đổ lửa, và lòng người cũng cháy âm ỉ một ngọn lửa khác: ngọn lửa yêu nước.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Họ tên: Dương Vũ Bảo Linh - 18K
Mã sinh viên: 2277203010453
Trường: Đại học Điều dưỡng Nam Định
Mùa hè năm ấy, hoa phượng đỏ rực cả một góc trời làng quê nhỏ ven sông. Người ta vẫn gọi đó là thời hoa lửa – bởi trời thì nắng như đổ lửa, và lòng người cũng cháy âm ỉ một ngọn lửa khác: ngọn lửa yêu nước.
Bà Năm khi ấy chỉ mới ngoài 20 tuổi. Chồng bà đi phu xa, một mình bà ở nhà chăm mẹ già và mảnh ruộng nhỏ. Nhìn bề ngoài, bà chỉ là một người phụ nữ lam lũ, sảng a đồng, chiều nhóm bếp, tối vá áo dưới ánh đèn dầu leo lét. Nhưng trong căn nhà ranh vách đất ấy, có một bí mật mà chỉ vài người biết.
Dưới lớp rơm khô sau bếp là hầm nhỏ, đủ chỗ cho hai người ngồi co mình. Đó là nơi bà che chở cho cán bộ cách mạng mỗi khi có đợt càn quét. Có những đêm mưa gió, tiếng chó sủa vang khắp xóm, bà vẫn bình thản bưng nồi cháo loãng xuống hầm, khẽ nói:
“Ráng ăn chút cho lại sức, mai còn đi.”
Bà không biết nhiều chữ, càng không hiểu hết những chủ trương lớn lao. Bà chỉ biết đất nước mình đang bị giày xéo, và những người trong hầm kia đang tìm cách giành lại tự do. Thế là đủ.
Có lần giặc ập vào giữa trưa. Chúng lục tung nhà cửa, đập vỡ chum nước, xô đổ bàn thờ. Một tên lính giẫm chân lên đống râm nơi cửa hầm. Tim bà Năm như ngừng đập. Nhưng bà chỉ cúi đầu, run run nói rằng mình nghèo đến nỗi chẳng có gì để giấu. May thay, chúng bỏ đi.
Đêm ấy, bà ngồi tựa vách, nước mắt rơi không thành tiếng. Không phải vì sợ cho mình, mà vì nếu lỡ chuyện, những người trong hầm sẽ không còn đường sống.
Nhiều năm sau, đất nước giành được độc lập. Những người cán bộ năm xưa trở về, có người đã là cán bộ lớn. Họ tìm lại bà Năm, mái tóc đã điểm bạc, đôi tay vẫn thô ráp như ngày nào. Họ nói về công lao, sự hy sinh. Bà chỉ cười hiền:
“Tui có làm cái gì đâu, chỉ nấu thêm bát cơm, đào thêm cái hầm thôi mà.”
Thời hoa lửa của bà không có tiếng súng trên tay, không có những trận đánh ghi vào sử sách. Nhưng chính những con người như bà đã giữ cho ngọn lửa cách mạng không bị dập tắt. Họ là hậu phương thầm lặng, là bờ vai che chắn giữa bão giông.
Giờ đây, ngôi nhà tranh đã không còn. Con đường làng đã đổ bê tông phẳng lì. Nhưng mỗi mùa hè, khi hoa phượng lại đỏ lên như lửa cháy, người ta vẫn kể cho nhau nghe về bà Năm – người phụ nữ bình thường với một trái tim phi thường.
Và người ta hiểu rằng:
Thời hoa lửa không chỉ là những năm tháng chiến đấu ngoài mặt trận.
Đó còn là những hy sinh lặng lẽ phía sau, nơi có những con người không cần được gọi tên, nhưng mãi mãi được nhớ đến.



