Câu chuyện thời hoa lửa
Thời hoa lửa còn vang trong bước chân hôm nay
Những buổi chiều yên bình trên cánh đồng quê Hải Hưng giờ đây chỉ còn nghe tiếng gió thổi qua lúa non. Ít ai nghĩ rằng nơi bình dị ấy từng tiễn bao người con lên đường ra trận, mang theo tuổi trẻ, lý tưởng và cả những ước mơ còn dang dở. Trong ký ức của các cựu chiến binh xã, “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng bom đạn, mà còn là thời của niềm tin mãnh liệt. Họ rời quê khi vừa tròn mười tám, đôi mươi, chưa kịp hiểu hết cuộc đời nhưng đã hiểu rất rõ hai chữ Tổ quốc. Cựu chiến binh của xã vẫn thường kể rằng ngày nhập ngũ, hành trang của họ chỉ là chiếc ba lô vải, vài bộ quần áo và lời dặn của mẹ: “Đi cho đáng mặt trai làng.” Những năm tháng nơi chiến trường, cái đói, cái rét, và hiểm nguy luôn rình rập. Nhưng thứ giữ họ đứng vững không phải là sức lực, mà là niềm tin rằng phía sau mình là quê hương, là mái nhà, là ruộng lúa đang chờ ngày hòa bình.
Hòa bình lập lại, họ trở về quê hương, mang theo những vết thương chiến tranh và cả một kho ký ức. Nhiều người tiếp tục góp sức dựng xây quê hương: người làm cán bộ xã, người tham gia công tác mặt trận, người lặng lẽ cày ruộng, trồng lúa. Họ không xem mình là anh hùng, chỉ coi đó là bổn phận của một công dân. Nhưng “thời hoa lửa” không chỉ nằm lại trong quá khứ. Nó vẫn âm thầm chảy trong mạch sống hôm nay.
Không chỉ trong ký ức chiến tranh, tinh thần gắn bó của những người lính năm xưa vẫn hiện diện trong đời sống hôm nay. Ở Hải Hưng, các cựu chiến binh không chỉ là người kể chuyện lịch sử mà còn là người giữ gìn nếp sống truyền thống, vun đắp tinh thần đoàn kết qua từng hoạt động cộng đồng.
Thế hệ trẻ ở Hải Hưng giờ đây không phải ra trận, nhưng vẫn có những “mặt trận” riêng của mình. Những lá đơn tình nguyện nhập ngũ mỗi mùa tuyển quân vẫn được viết bằng nét chữ háo hức. Những đoàn viên khoác áo xanh của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh vẫn xung kích trong hoạt động tình nguyện, xây dựng nông thôn mới, hỗ trợ học sinh khó khăn, giữ gìn môi trường sống.
Không còn tiếng bom, nhưng vẫn cần lòng dũng cảm.
Không còn chiến hào, nhưng vẫn cần tinh thần trách nhiệm.
Ngày nay, khi một thanh niên lên đường nhập ngũ trong hàng ngũ Quân đội Nhân dân Việt Nam, hay khi một đoàn viên miệt mài tổ chức hoạt động vì cộng đồng, họ đang tiếp nối một cách rất tự nhiên tinh thần của cha anh. Đó là tinh thần sẵn sàng cống hiến, đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân. Những cựu chiến binh Hải Hưng vẫn thường nói rằng điều họ tự hào nhất không phải là chiến công, mà là việc thế hệ sau không quên lịch sử. Khi các em học sinh đến thăm, nghe kể chuyện chiến tranh, hay khi thanh niên xã hăng hái tham gia nghĩa vụ quân sự, họ thấy “thời hoa lửa” chưa bao giờ tắt.



