Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (3)

Bức thư từ tuyến lửa: Gác lại ước mơ, giữ trọn lời thề Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một thế hệ thanh niên đã đi vào lịch sử với tên gọi "thế hệ xếp bút nghiên lên đường chiến đấu". Câu chuyện mà tôi sắp kể sau đây là về anh - một người lính trẻ tuổi đôi mươi, người đã chọn màu áo xanh tình nguyện thay cho tà áo trắng học trò giữa những ngày Hà Nội rực lửa. Anh vốn là một sinh viên xuất sắc của khoa Văn. Trong ngăn bàn của anh khi ấy vẫn còn dở dang những bài thơ về mùa

Đà Nẵng05/07/2026Trần Thị Thu Yên (điện bàn đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bức thư từ tuyến lửa: Gác lại ước mơ, giữ trọn lời thề

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một thế hệ thanh niên đã đi vào lịch sử với tên gọi "thế hệ xếp bút nghiên lên đường chiến đấu". Câu chuyện mà tôi sắp kể sau đây là về anh - một người lính trẻ tuổi đôi mươi, người đã chọn màu áo xanh tình nguyện thay cho tà áo trắng học trò giữa những ngày Hà Nội rực lửa.

Anh vốn là một sinh viên xuất sắc của khoa Văn. Trong ngăn bàn của anh khi ấy vẫn còn dở dang những bài thơ về mùa thu Hà Nội, về những hàng sấu già và bóng dáng người bạn gái cùng lớp. Nhưng khi tiếng loa phát thanh vang lên lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến, anh không hề do dự. Anh viết đơn tình nguyện bằng chính dòng máu nóng của mình, xin được ra tiền tuyến. Ngày chia tay, anh chỉ kịp nắm tay mẹ, dặn dò: "Mẹ đợi con về khi đất nước sạch bóng quân thù."

Hành trang của anh vào chiến trường Trường Sơn không chỉ có súng đạn, mà còn là một cuốn sổ tay nhỏ. Giữa những trận mưa bom bão đạn, bên cạnh những hố bom còn đỏ rực đất mới, anh vẫn tranh thủ ghi lại những dòng nhật ký đầy lạc quan. Anh viết về những bữa cơm nắm muối mè chia nhau, về tiếng hát át tiếng bom, và cả những lúc nhớ về mái trường xưa. Đối với anh và đồng đội, cái chết không đáng sợ bằng việc để đất nước mất đi độc lập.

Có lần, trong một đợt hành quân xuyên đêm, đơn vị của anh bị phục kích. Anh đã dũng cảm ở lại bọc lót cho đồng đội rút lui an toàn. Khi được tìm thấy, trong túi áo ngực của anh là bức thư gửi về cho gia đình vẫn còn thơm mùi cỏ cháy, nhưng đã thấm đẫm máu. Bức thư ấy không có một lời than vãn, chỉ có lời hứa: "Nếu con không về, xin mẹ hãy tự hào vì con đã sống những ngày đẹp nhất của đời mình dưới bóng cờ Tổ quốc."

Câu chuyện của anh là đại diện cho hàng ngàn, hàng vạn người trẻ thời bấy giờ. Họ đã dùng thanh xuân của mình để viết nên chương chói lọi nhất cho dân tộc. Đứng giữa thời bình hôm nay, khi lật lại những trang sử "thời hoa lửa", chúng ta không khỏi bàng hoàng và tự hào. Sự hy sinh của họ chính là lời nhắc nhở đắt giá nhất về giá trị của hòa bình, là động lực để thế hệ học sinh chúng ta nỗ lực học tập, rèn luyện để xứng đáng với những gì cha ông đã gây dựng.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa lý tưởng của những người lính trẻ năm ấy vẫn sẽ mãi cháy rực trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn