CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (315)
Ký ức thời Hoa Lửa
Những ngày mùa hạ năm 1972, ngôi làng nhỏ bên bờ sông chìm trong tiếng bom đạn. Lan khi ấy mới mười tám tuổi, vừa rời ghế trường làng đã tình nguyện trở thành cô thanh niên xung phong mở đường cho đoàn xe ra tiền tuyến. Mái tóc đen luôn được buộc gọn dưới chiếc mũ tai bèo, còn đôi mắt thì sáng rực niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Một đêm mưa lớn, đoàn xe chở lương thực bị mắc kẹt giữa trọng điểm đánh phá. Bom nổ rung chuyển cả cánh rừng. Lan cùng đồng đội lao ra san lấp hố bom để xe kịp đi qua. Trong ánh lửa đỏ rực, cô nhìn thấy Minh – người lính trẻ từng hẹn với cô sau chiến tranh sẽ cùng nhau trồng một vườn hoa nhỏ bên sông.
Tiếng còi báo động vang lên. Một quả bom rơi xuống rất gần. Lan đẩy Minh vào hầm trú ẩn, còn mình bị sức ép hất ngã giữa đất đá mịt mù.
Ngày hòa bình lập lại, Minh trở về làng. Bên bờ sông năm nào, anh lặng lẽ trồng một vườn hoa cúc vàng. Mỗi mùa hoa nở, người dân lại nhắc về Lan – cô gái của thời hoa lửa đã sống như một ngọn lửa đẹp nhất của tuổi thanh xuân.



