CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (329)
Chiều cuối năm 1972, bầu trời miền Trung đỏ rực như than cháy. Tiếng còi báo động vang lên giữa làng nhỏ ven sông. Mọi người vội chạy xuống hầm trú ẩn, chỉ còn Minh – cậu liên lạc viên mười bảy tuổi – ôm chặt túi tài liệu đứng giữa sân đình. Con đường đến đơn vị phía bên kia đồi đã bị bom cày nát. Nhưng trong túi Minh là bản đồ vị trí pháo địch, nếu không chuyển kịp, cả đại đội có thể rơi vào ổ phục kích. Mẹ nắm lấy tay cậu, giọng run run: — Đợi qua trận bom rồi đi con! Minh nhìn lên bầu trờ
Chiều cuối năm 1972, bầu trời miền Trung đỏ rực như than cháy. Tiếng còi báo động vang lên giữa làng nhỏ ven sông. Mọi người vội chạy xuống hầm trú ẩn, chỉ còn Minh – cậu liên lạc viên mười bảy tuổi – ôm chặt túi tài liệu đứng giữa sân đình. Con đường đến đơn vị phía bên kia đồi đã bị bom cày nát. Nhưng trong túi Minh là bản đồ vị trí pháo địch, nếu không chuyển kịp, cả đại đội có thể rơi vào ổ phục kích. Mẹ nắm lấy tay cậu, giọng run run: — Đợi qua trận bom rồi đi con! Minh nhìn lên bầu trờ



