Bài viết

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Ninh Bình20/04/2026Bùi Thị Hương Trà (ĐHCQ 21I)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên:Bùi Thị Hương Trà

Mã sv:257720301436

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Một buổi chiều cuối tuần, lớp chúng tôi được thầy giáo giao nhiệm vụ đi tìm hiểu và lắng nghe câu chuyện của những người đã từng tham gia kháng chiến. Đây là một hoạt động giúp chúng tôi hiểu hơn về lịch sử dân tộc và những hy sinh của thế hệ đi trước.

Sau khi hỏi thăm mọi người trong làng, chúng tôi được giới thiệu đến thăm ông Nguyễn Văn Ba, một cựu chiến binh đã từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Nhà của ông nằm ở cuối một con đường làng nhỏ. Ngôi nhà không lớn nhưng rất gọn gàng và ấm cúng. Trước sân có một cây bưởi già, dưới gốc cây là chiếc bàn gỗ cũ nơi ông thường ngồi uống trà mỗi chiều.

Khi chúng tôi đến, ông Ba đang ngồi đó. Mái tóc ông đã bạc trắng, làn da sạm đi vì nắng gió và thời gian. Dù vậy, ánh mắt của ông vẫn rất sáng và hiền hậu.

Thấy chúng tôi bước vào, ông nở một nụ cười ấm áp:

“Các cháu đến chơi à? Lâu lắm rồi nhà ông mới đông vui thế này.”

Chúng tôi lễ phép chào ông rồi ngồi xuống trò chuyện. Sau một lúc hỏi thăm sức khỏe, một bạn trong nhóm nhẹ nhàng hỏi:

“Thưa ông, ông có thể kể cho chúng cháu nghe về những năm tháng ông tham gia kháng chiến được không ạ?”

Ông Ba im lặng một lúc. Có lẽ ông đang nhớ lại những ký ức đã rất xa. Một cơn gió nhẹ thổi qua làm những chiếc lá bưởi khẽ rung. Ông nhìn ra khoảng sân trước nhà, rồi chậm rãi bắt đầu câu chuyện.

“Ngày đó ông mới hơn hai mươi tuổi thôi,” ông nói. “Tuổi trẻ lúc ấy giống như các cháu bây giờ, cũng có ước mơ, cũng muốn sống bình yên bên gia đình. Nhưng đất nước mình lúc đó đang trong chiến tranh, bom đạn khắp nơi. Khi Tổ quốc gọi, thanh niên trong làng ai cũng tình nguyện lên đường.”

Ông kể rằng ngày rời quê nhập ngũ là một ngày mà ông không bao giờ quên. Mẹ ông đứng trước cổng nhà, nước mắt cứ chảy dài. Bà nắm chặt tay ông và nói:

“Con đi bảo vệ đất nước, mẹ tự hào về con. Chỉ mong con giữ gìn sức khỏe và bình an trở về.”

Những lời nói ấy theo ông suốt những năm tháng chiến tranh

Cuộc sống của những người lính ngày ấy vô cùng gian khổ. Họ phải hành quân qua những cánh rừng sâu, trèo đèo lội suối, nhiều khi phải đi bộ hàng chục cây số trong một ngày.

Có lúc lương thực thiếu thốn, mỗi người chỉ có một nắm cơm nhỏ và ít muối vừng. Ban đêm họ ngủ trong rừng, lấy lá cây làm chăn, nghe tiếng côn trùng và tiếng bom đạn vọng lại từ xa.

Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là sự thiếu thốn hay khó khăn, mà chính là tình đồng độ

Ông nói:

“Trong chiến tranh, đồng đội giống như người thân trong gia đình. Chúng tôi chia sẻ với nhau từng miếng ăn, từng ngụm nước. Khi một người bị thương, cả đơn vị cùng nhau giúp đỡ.”

Nói đến đây, ông Ba chợt trầm giọng xuống. Khuôn mặt ông trở nên nghiêm nghị hơn.

“Nhưng chiến tranh luôn có mất mát… Có những người đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.”

Ông kể cho chúng tôi nghe về một người bạn thân tên Hùng. Hai người cùng nhập ngũ một ngày, cùng hành quân và chiến đấu bên nhau suốt một thời gian dài.

Hùng là người rất vui tính. Trong những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, Hùng thường kể chuyện cười để mọi người quên đi mệt mỏi và nỗi sợ hãi.

Nhưng trong một trận chiến ác liệt, Hùng đã hy sinh khi cố gắng kéo một đồng đội bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm.

“Ngày đó,” ông Ba nói chậm rãi, “cả đơn vị ai cũng lặng đi. Chúng tôi chôn cất Hùng ngay bên bìa rừng. Khi ấy Hùng mới chỉ hơn hai mươi tuổi.”

Đôi mắt ông Ba đỏ lên khi nhắc đến kỷ niệm ấy.

“Có nhiều người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân của mình.”

Nghe những lời kể ấy, chúng tôi ai cũng lặng im. Lần đầu tiên chúng tôi cảm nhận rõ ràng rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có.

Sau nhiều năm chiến đấu gian khổ, cuối cùng đất nước cũng giành được hòa bình.

Ông Ba may mắn sống sót và trở về quê hương. Nhưng chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông nhiều vết thương.

“Chỉ cần đất nước hòa bình, nhân dân được sống yên ổn thì những hy sinh ấy đều xứng đáng.”

Nghe ông nói, chúng tôi cảm thấy vô cùng xúc động.

Một bạn trong nhóm khẽ nói:

“Chúng cháu cảm ơn ông và những thế hệ đi trước đã hy sinh vì Tổ quốc. Nhờ có các ông mà chúng cháu mới được sống trong hòa bình như hôm nay.”

Ông Ba nhìn chúng tôi, ánh mắt đầy hiền từ.

“Các cháu chính là tương lai của đất nước. Ông chỉ mong các cháu học tập thật tốt, sống có ích cho xã hội và luôn yêu quý quê hương, đất nước mình.”

Mặt trời lúc này đã bắt đầu lặn sau hàng tre làng. Ánh chiều vàng nhẹ chiếu lên mái tóc bạc của người lính già.

Buổi gặp gỡ hôm ấy tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong lòng chúng tôi rất nhiều cảm xúc.

Chúng tôi hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đi trước.

Những câu chuyện của ông Ba không chỉ là ký ức của riêng ông, mà còn là một phần lịch sử của dân tộc.

Và từ buổi chiều hôm ấy, chúng tôi tự nhủ với bản thân rằng phải sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn để xứng đáng với sự hy sinh của những thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn