Câu chuyện thời hoa lửa
Chiến thắng năm 981 là dấu son lớn nhất trong sự nghiệp của Lê Hoàn, nhưng vai trò của ông không dừng lại ở việc chống ngoại xâm.
Sau chiến tranh, ông tiếp tục củng cố chính quyền và xây dựng đất nước.
Lê Hoàn trị vì trong 24 năm, từ năm 980 đến năm 1005. Trong thời gian đó, nhà Tiền Lê từng bước củng cố chính quyền trung ương và giữ vững nền tự chủ của Đại Cồ Việt.
Một đất nước muốn tồn tại không thể chỉ biết chiến đấu.
Sau chiến tranh phải xây dựng.
Phải tổ chức bộ máy.
Phải phát triển sản xuất.
Phải giữ gìn biên cương.
Và phải tạo điều kiện để người dân có cuộc sống ổn định.
Lê Hoàn tiếp tục thực hiện những công việc ấy.
Đó là điểm làm nên một vị vua có vai trò đặc biệt trong lịch sử dân tộc: biết đánh giặc khi đất nước bị xâm lược, nhưng cũng biết xây dựng đất nước khi hòa bình trở lại.
Tên tuổi ông gắn với nhiều hoạt động nhằm củng cố quốc gia Đại Cồ Việt trong giai đoạn đầu của thời kỳ độc lập.
Đặc biệt, sau chiến thắng năm 981, nhà Tống phải thừa nhận Lê Hoàn là người cai trị Đại Cồ Việt. Đất nước bước vào một thời kỳ tương đối ổn định, tạo điều kiện để nền tự chủ tiếp tục được củng cố.
Lê Hoàn qua đời năm 1005.
Nhưng những gì ông để lại không chỉ là một triều đại.
Đó là bài học về một giai đoạn đặc biệt của lịch sử Việt Nam: khi nền độc lập vừa được xác lập, đất nước đã phải lập tức đối mặt với thử thách từ bên ngoài.
Trong thời điểm ấy, Lê Hoàn đã đứng ở vị trí quyết định và cùng quân dân bảo vệ nền tự chủ.
Ngày nay, chiến thắng Bạch Đằng năm 981 vẫn được nhắc đến như một trong những chiến công lớn của lịch sử dân tộc. Bạch Đằng trở thành biểu tượng gắn với ba chiến thắng lớn của Ngô Quyền năm 938, Lê Hoàn năm 981 và Trần Hưng Đạo năm 1288.
Nhìn lại cuộc đời Lê Hoàn, có thể thấy một hành trình rất đặc biệt:
Từ một đứa trẻ mồ côi → người lính → vị tướng → hoàng đế → người trực tiếp lãnh đạo cuộc kháng chiến bảo vệ nền độc lập của dân tộc.
Đó không chỉ là hành trình của một cá nhân.
Đó là một phần của hành trình dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam.



