Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa (39)

Đợi tôi nhé

Ninh Bình21/04/2026Vũ Thị Loan (Đoàn xã Hải Hậu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hải lớn lên ở một thị trấn ven biển. Từ nhỏ, cậu đã quen với mùi muối mặn và tiếng sóng đêm. Ước mơ của Hải đơn giản lắm: đóng một con thuyền lớn, đưa cha ra khơi xa hơn, đánh được nhiều cá hơn. Nhưng chiến tranh ập đến như một cơn bão không báo trước. Năm hai mươi tuổi, Hải rời biển, khoác lên mình màu áo lính. Cậu được phân công vào đơn vị pháo binh, đóng quân trên một ngọn đồi khô cằn. Ở đó, không có tiếng sóng, chỉ có tiếng gió rít qua những khẩu pháo và mùi khói thuốc súng ám vào từng hơi thở. Trong đơn vị có Tùng – một chàng trai thành phố, từng học dang dở ngành kiến trúc. Tùng hay vẽ. Không phải vẽ nhà cao tầng hay phố xá, mà vẽ những thứ rất xa xỉ ở nơi này: một quán cà phê, một con đường rợp bóng cây, hay đơn giản là một buổi chiều không có tiếng bom. Hải và Tùng thân nhau lúc nào không hay. Một người kể về biển, một người kể về phố. Họ trao đổi ước mơ như đổi chỗ cho nhau sống thử một cuộc đời khác. “Sau này hòa bình, tao sẽ ra biển với mày,” Tùng nói, mắt vẫn không rời cuốn sổ vẽ.
“Còn tao sẽ lên thành phố, xem mấy cái nhà mày thiết kế,” Hải cười. Họ tin điều đó sẽ xảy ra. Một ngày, đơn vị nhận lệnh giữ vị trí bằng mọi giá. Địch tấn công dữ dội, pháo nổ dồn dập đến mức mặt đất như rung lên. Hải và Tùng thay nhau tiếp đạn, bắn trả, không còn thời gian để nghĩ. Giữa trận đánh, một quả pháo rơi gần trận địa. Tùng bị văng ra, bất động. Hải lao đến kéo bạn vào hầm trú, mặc cho đất đá vẫn trút xuống. “Tao… chưa vẽ xong…” Tùng thều thào, tay vẫn nắm chặt cuốn sổ. Hải không kịp trả lời. Một tiếng nổ nữa vang lên, chói lòa. Trận đánh qua đi. Ngọn đồi vẫn được giữ, nhưng Tùng không còn nữa. Trong ba lô của bạn, Hải tìm thấy cuốn sổ vẽ. Trang cuối là bức phác thảo dang dở: một bờ biển rộng, có một con thuyền nhỏ đang neo, và hai bóng người đứng cạnh nhau. Một người cầm mái chèo, người kia cầm cuốn sổ. Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Hải trở về quê. Cậu thực hiện ước mơ cũ – đóng một con thuyền lớn hơn bất cứ chiếc nào cha cậu từng có. Trên mũi thuyền, Hải khắc một hình vẽ đơn giản: hai bóng người đứng cạnh nhau. Mỗi lần ra khơi, khi biển lặng, Hải thường mang cuốn sổ cũ ra xem. Những nét vẽ đã ố vàng, nhưng giấc mơ trong đó vẫn còn nguyên. Người ta hỏi vì sao cậu không lên thành phố như đã từng nói. Hải chỉ lắc đầu, nhìn ra xa: “Có người đã đi thay tôi rồi.” “Thời hoa lửa” là như thế. Có những ước mơ dang dở, nhưng không bao giờ biến mất. Chúng được mang theo, tiếp tục sống trong những người còn ở lại – như ngọn lửa không tắt giữa gió.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn