“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” (4)
Thời hoa lửa, khoảnh khắc sinh ra những người đã viết nên trang sử vàng bằng những hành động đáng khâm phục. Khi những thế hệ đi trước chìm trong cảnh mất nước, họ đã để lại những câu chuyện thấm đượm máu và nước mắt, nhưng cũng rực sáng những tấm gương anh hùng. Có nhiều chiến sĩ chưa từng được nhắc tên trong sách sử, chưa tìm được danh tính và người thân, nhưng chính họ, những con người bình dị đã làm nên sức mạnh để quê hương đứng vững giữa bom đạn. Ngay cả trên mảnh đất Tân Phú Đồng Nai này, có lẽ khi nhắc tới sẽ rất lạ lẫm với nhiều người, nhưng nơi ấy cũng đã từng chứng kiến những người con ưu tú của Tổ Quốc ngã xuống vì tự do của dân tộc .
Trong dòng chảy lịch sử dài hơn 4000 năm, mỗi vùng đất quê hương Việt Nam đều ấp ủ những kĩ ức tích tụ như những lớp trầm tích tồn tại với thời gian mà chẳng thể hao mòn. Xã Tân Phú, mảnh đất tưởng chừng như yên bình, quanh năm gánh bó với ruộng đồng, nơi có những con người cần cù với ước mơ phát triển đất nước, cũng là nơi mang trong mình những năm tháng “hoa lửa” đầy mất mát nhưng chan chứa hào hùng. Không phải tất cả những người đã chiến đấu và hi sinh anh dũng đều được ghi tên trên bia đá, đều được chôn cất trong nghĩa trang liệt sĩ. Thế nhưng trong lòng mỗi người dân Tân Phú, hình bóng họ, những con người thật thà, chất phác vẫn luôn sáng ngời như những vì sao không hề tắt, thắp sáng màn đêm u tối của những ngày tháng bị xâm lược.
Nhắc đến thời hoa lửa, người ta không chỉ kể về những trận đánh và những tiếng bom làm rung chuyển trời đất mà còn nhớ đến sự kiên cường của biết bao con người đã cống hiến cả tuổi xuân, cả cuộc đời cho Tổ quốc. Tri ân họ chính lạ tri ân những giá trị tốt đẹp nhất của quê hương. Trong những ngày tháng chiến tranh, Tân Phú dù là vùng đất yên bình đến đâu cũng không thể lẩn trốn bom đạn. Có những cánh đồng còn mùi lúa chín có lúc lại trở thành nơi địch càn quét, bị giày xéo đến mức tang hoang. Có những con đường đất đỏ len lỏi qua xóm làng từng in dấu chân của những người nông dân và của những người chiến sĩ bí mật hành quân trong đêm, cũng chính là con đường dẫn tới tự lo của dân tộc. Và còn có những mái nhà đơn sơ che chở những người dân hiền hậu đã biến ngọn đèn dầu lay lắt thành ánh sáng cho các cuộc họp bí mật, liên lạc và hoạt động cách mạng. Tân Phú khi ấy đơn sơ nhưng không hề yếu mềm. Trong gian khó, lòng dân lại càng bền chặt, niềm tin với cách mạng càng được hun đúc mạnh mẽ. Từ chính cuộc sống vất vả ấy, biết bao tấm lòng trung hậu, can trường đã đứng lên góp phần vào cuộc đấu tranh giành độc lập của dân tộc.
Chính họ, những con người của thời hoa lửa, có thể là những chàng trai mới ngoài đôi mươi, là những thiếu nữ còn mang trong mình những ước mơ về một mối tình đôi lứa, đã gác lại giấc mơ tuổi trẻ , bước chân ra chiến trường bằng sự tin tưởng tuyệt đối vào tương lai đất nước. Họ cũng có thể là những ông bố, bà mẹ thắp vội chiếc đèn dầu, giấu vào trong nhà hầm nhỏ nắm cơm, củ khoai gửi cho bộ đội. Cả xã Tân Phú lúc ấy như một cơ thể thống nhất, ai cũng âm thầm đóng góp, ai cũng sẵn sàng nhận nguy hiểm về mình. Trong khung cảnh khắc nghiệt ấy, những con người bình thường lại hiện lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không ai đợi được gọi tên mới đứng lên. Không ai cần được tuyên dương mới cống hiến. Không một lời đòi hỏi, không một sự tính toán, họ mang theo tất cả lòng yêu nước, tất cả những gì mình có để bảo vệ quê hương. Nhiều người trong số họ đã ngã xuống ở chiến trường mà không kịp để lại một tấm ảnh, một dòng thư cho người thân. Nhưng công ơn của họ sẽ còn mãi, bởi nó đã hòa vào đất, vào cây, vào từng nhịp sống hôm nay của Tân Phú.
Dù cho không phải mọi chiến công đều được kể lại, mọi hi sinh đều được khắc thành tên. Thế nhưng trên tấm bia tưởng niệm giữa trung tâm xã, người ta vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm của quá khứ. Hôm nay, khi bước đến bia tưởng niệm của các vị anh hùng ấy, dù không đọc hết tên, không biết hết câu chuyện đằng sau mỗi khắc đá, ta vẫn cảm nhận được sự linh thiêng, trang trọng của nơi này. Đá dẫu có lạnh và chữ khắc dẫu có cứng rắn, nhưng trong đó là cả một trời thương nhớ của bao thế hệ. Mỗi dòng tên là một phần thanh xuân gửi lại. Mỗi người được ghi nhớ, không phải vì họ lớn lao, mà vì họ đã chọn sống một cuộc đời đẹp nhất trong hoàn cảnh khó khăn nhất. Và phía sau những dòng tên ấy, còn có cả những chiến sĩ vô danh, những người mãi mãi ngủ lại đâu đó trên chiến trường, nhưng tinh thần họ thì luôn hiện hữu trong từng buổi lễ tri ân, trong từng câu chuyện được ông bà kể cho cháu chắt nghe. Chỉ cần mỗi thế hệ Tân Phú nhớ đến, họ sẽ mãi mãi bất tử.
Tri ân không chỉ là nghi thức.Tri ân là cảm xúc, là lòng biết ơn không lời nhưng mạnh mẽ. Tri ân là khi ta nhìn cuộc sống bình yên hôm nay mà hiểu được rằng nó không tự đến. Là khi ta thấy trẻ em tung tăng đến trường mà nhớ rằng đã từng có những người lấy thân mình che bom, đạn để bảo vệ mảnh đất này. Là khi ta sống tốt, sống tử tế, sống đàng hoàng để không phụ những người đã nằm xuống. Bởi sự hi sinh của họ không phải để được ca ngợi, mà để tương lai của đất nước, của Tân Phú, của chúng ta được tươi sáng.
Thế hệ trẻ hôm nay có thể chưa từng trải qua chiến tranh, chưa từng nghe tiếng đạn xé gió, chưa từng phải chạy vào hầm trú ẩn. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta đứng ngoài quá khứ. Mỗi người sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Tân Phú đều mang trong mình trách nhiệm gìn giữ truyền thống ấy. Tri ân những tấm gương thời hoa lửa chính là cách để chúng ta hiểu mình là ai, mình đến từ đâu và mình cần sống thế nào cho xứng đáng. Đó là lời nhắc nhở rằng độc lập, tự do, hạnh phúc được hình thành từ chính máu xương và nước mắt của đồng bào chúng ta.
Và vì vậy, khi cúi đầu tưởng niệm, khi dọn vệ sinh bia tưởng niệm, khi kể cho nhau nghe những câu chuyện thời chiến, chúng ta không chỉ tưởng nhớ người đã khuất, mà còn đang thắp lại một ngọn lửa. Ngọn lửa của lòng biết ơn, của sự tiếp nối, của niềm tin vào giá trị tốt đẹp mà cha ông đã gây dựng. Để Tân Phú hôm nay không chỉ đẹp ở ruộng đồng thẳng cánh cò bay, ở những ngôi nhà tươi sáng, mà còn đẹp trong tâm hồn, trong truyền thống, trong đạo lý uống nước nhớ nguồn.
Tri ân họ những con người của thời hoa lửa chính là tri ân cả một thời kỳ rực lửa đã tạo nên dáng hình Tân Phú hôm nay. Trong lòng mỗi chúng ta, họ mãi mãi sống. Trong từng hơi thở của quê hương, hình bóng họ vẫn còn vang vọng.
Chúng ta tri ân họ không chỉ bằng những dòng chữ, mà bằng cả tấm lòng và hành động. Và dù thời gian có trôi về đâu, những người con của Tân Phú sẽ luôn tự hào, luôn nhớ rằng chính họ, những con người bình dị của quá khứ đã làm nên cuộc sống yên bình ở hiện tại. Tri ân quá khứ cũng chính là giữ gìn tương lai, để lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn vang vọng mãi trong tim mỗi người dân Tân Phú: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do.” Đó là chân lý mà lớp cha anh đã hy sinh để bảo vệ, và cũng là trách nhiệm thế hệ trẻ hôm nay phải tiếp tục gìn giữ và phát huy



