Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa (43)

Ninh Bình21/04/2026Đinh Thị Phương (Đoàn xã Hải Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày nhập ngũ, Bình giấu mẹ khóc. Cậu là con trai duy nhất trong nhà, trước giờ chỉ quen ruộng đồng. Vậy mà một buổi sáng, khoác ba lô lên vai, Bình đi theo đoàn người ra chiến trường, không ngoái lại. Ở đơn vị, Bình ít nói, chỉ hay mang theo chiếc kèn harmonica cũ. Mỗi tối, khi tiếng bom tạm ngớt, cậu lại ngồi một góc thổi những giai điệu quê nhà. Âm thanh nhỏ thôi, nhưng đủ để mọi người nhớ rằng ngoài kia vẫn còn một thế giới yên bình. Một lần hành quân qua làng bị bom tàn phá, Bình nhặt được một cậu bé lạc gia đình. Đứa trẻ không khóc, chỉ nắm chặt tay Bình như bấu víu vào điều gì đó còn sót lại. Từ hôm đó, trong ba lô của Bình có thêm một nắm cơm chia đôi. Một trận đánh lớn nổ ra. Khi đơn vị rút lui, Bình quay lại tìm đứa bé vừa lạc mất giữa dòng người hỗn loạn. Đồng đội gọi, nhưng cậu vẫn chạy ngược vào làn khói. Không ai thấy Bình quay ra nữa. Sau chiến tranh, người ta kể rằng có một đứa trẻ sống sót, lớn lên vẫn giữ một chiếc harmonica cũ. Mỗi khi thổi lên, âm thanh run run, như mang theo cả một thời hoa lửa—nơi có một người lính trẻ đã chọn ở lại, để một đứa trẻ được đi tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn