CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Trong buổi gặp gỡ của đoàn viên thanh niên về một cựu chiến binh đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc bạc trắng, mỗi khi tháng 12 về, đám cháu nhỏ lại quây quần bên ông, nằng nặc đòi nghe chuyện “Thời hoa lửa”.
Ông chậm rãi kể: Ông tên “Ngô Văn Lợi”, năm nay đã được 83 tuổi. Trong kháng chiến ông đã tham gia tại đơn vị Sư đoàn 5, quân khu 7. Ông đã trải qua nhiều trận đánh khốc liệt, trận đánh nổi bật nhất là năm 1965 tiêu diệt 600 tên quân Mỹ. Giữa chiến tranh khốc liệt, tình đồng đội lại sáng lên như hoa nở giữa lửa đạn. Đồng chí nhường nhau từng ngụm nước, che chắn cho nhau trước mưa bom. Chính vì yêu Tổ quốc, yêu hòa bình đã giúp chúng ông vượt qua tất cả.
Năm 1975 sau khi giải phóng, ông được tặng Huân chương kháng chiến. Ông giữ chức vụ chủ tịch cựu chiến binh tại thị trấn Long Điền. Năm 1998, ông về làm Trưởng ban thương binh tại địa phương sinh sống.
Một bạn nắm tay ông hỏi: “Ông có sợ không ạ?”
Ông mỉm cười hiền hậu: Sợ chứ cháu, ai mà không sợ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì đất nước làm sao có ngày độc lập như hôm nay.
Câu chuyện kết thúc, nhìn những tấm huân chương của ông bằng ánh mắt đầy kính trọng. Với chúng ta, “Thời hoa lửa” không chỉ là chiến tranh, mà là biểu tượng của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu nước của những cựu chiến binh.


