Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa

Đồng Tháp06/08/2026xã Lương Hòa Lạc (Xã Lương Hòa Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Võ Bá Tòng

Năm sinh: 1954

Địa chỉ: Ấp Đăng Phong, xã Tân Thuận Bình.

Mỗi lần được về Quảng Trị, ông tôi thường dẫn tôi đến thăm Thành Cổ Quảng Trị và lặng lẽ kể về những năm tháng chiến tranh ác liệt. Với ông, nơi ấy không chỉ là một di tích lịch sử mà còn là nơi lưu giữ ký ức của biết bao người lính đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc.

Ông kể rằng vào mùa hè năm 1972, Thành Cổ Quảng Trị đã trải qua 81 ngày đêm chiến đấu vô cùng khốc liệt. Bom đạn trút xuống không ngừng, biến nơi đây thành chiến trường đầy khói lửa. Dòng sông Thạch Hãn hiền hòa cũng trở thành chứng nhân của biết bao cuộc chia ly. Nhiều chiến sĩ tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi đã anh dũng hy sinh khi ước mơ còn dang dở.

Đứng bên bờ sông Thạch Hãn, ông lặng người rồi đọc chậm rãi:

Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ,

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.

Có tuổi hai mươi thành sóng nước,

Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm.

Lời thơ vang lên giữa không gian yên bình khiến tôi không khỏi xúc động. Tôi hình dung những người lính trẻ đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để đổi lấy cuộc sống hòa bình hôm nay. Ông dặn tôi rằng mỗi lần đến Thành Cổ Quảng Trị hay bên dòng Thạch Hãn, hãy luôn bước đi bằng lòng biết ơn và sự kính trọng, bởi dưới mỗi tấc đất đều có sự hy sinh thầm lặng của các thế hệ cha anh.

Qua câu chuyện của ông, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình và lòng yêu nước. Tôi sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống nhân ái và có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Tôi tin rằng, những câu chuyện của ông sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng trong tim tôi, nhắc nhở tôi luôn yêu quê hương, trân trọng hòa bình và nỗ lực góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn