CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (5)
Năm 1976, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, chàng thanh niên Nguyễn Văn Vững đã gác lại những dự định riêng để xung phong lên đường nhập ngũ. Bắt đầu từ Lữ đoàn 215 Binh chủng Tăng thiết giáp, ông đã rèn luyện ý chí thép của người chiến sĩ cơ khí trước khi bước vào những thử thách nghiệt ngã hơn.
Năm 1977, ông về nhận nhiệm vụ tại Lữ đoàn 126 Thủy quân lục chiến, trực tiếp tham gia bảo vệ biên giới phía Tây Nam và giúp nước bạn Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng Pol Pot. Đầu tháng 1 năm 1979, chiến trường Campuchia bùng nổ dữ dội. Trong một trận đánh khốc liệt, máu của người lính trẻ đã đổ xuống; hơn mười đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh, còn bản thân ông mang trên mình những vết thương nặng nề. Dù sức khỏe giảm sút, ông vẫn nén đau để tiếp tục phục vụ quân ngũ cho đến khi phục viên vào năm 1981, mang theo tỷ lệ tổn thương cơ thể lên tới 72%.
Trở về địa phương, người thương binh ấy không chọn cách nghỉ ngơi. Với bản lĩnh được tôi luyện trong lửa đạn, ông vừa đảm nhiệm vai trò Xã đội phó, vừa miệt mài đèn sách để thi đỗ vào trường Cao đẳng Sư phạm Ngô Gia Tự. Từ một người lính cầm súng, ông bước lên bục giảng với tư cách là một người thầy giáo – người chiến sĩ trên mặt trận văn hóa.
Bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ, từ một giáo viên tổng phụ trách đội, ông đã được tín nhiệm giữ chức Hiệu trưởng trường THCS Hương Gián vào năm 1993. Suốt những năm tháng cống hiến cho ngành giáo dục huyện nhà, dù ở bất kỳ vị trí nào, ông cũng luôn làm việc bằng cả tâm huyết và năng lực vượt trội. Hình ảnh người thầy giáo – thương binh với lối sống mẫu mực, tận tụy đã trở thành biểu tượng của sự kính trọng trong lòng biết bao thế hệ học trò.
Giờ đây, khi mái đầu đã bạc và những vết thương cũ vẫn thường xuyên đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, ông Nguyễn Văn Vững vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, tích cực. Ông không chỉ là một công dân tiêu biểu trong các phong trào tại địa phương mà còn là người "truyền lửa" sống động nhất cho con cháu và thế hệ trẻ hôm nay.
Cuộc đời của ông chính là minh chứng hùng hồn cho tinh thần: "Thương binh tàn nhưng không phế". Đó là hành trình từ một người lính quả cảm trên chiến trường đến một người thầy mẫu mực trên giảng đường, một tấm gương sáng ngời về ý chí vượt khó và lòng tận tụy vì nhân dân, vì đất nước.
Câu chuyện về bác Nguyễn Văn Vững – người con ưu tú của đất Tân An – sẽ mãi là bài học vô giá về lý tưởng sống cho đoàn viên, thanh niên trường THCS Nham Biền số 2. Ngọn lửa từ những năm tháng "hoa lửa" ấy vẫn đang cháy mãi, soi sáng con đường rèn luyện và cống hiến của thế hệ tương lai trên mảnh đất Bắc Ninh văn hiến.
vvv



