CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (5)
BIA CĂM THÙ – NƠI KHẮC GHI KÝ ỨC
Trong làng quê em, có một nơi mà mỗi lần đi qua, ai cũng tự nhiên bước chậm lại, giọng nói khẽ hơn. Đó là Bia Căm thù xã Hải Hưng – nơi ghi dấu những ký ức đau thương nhưng đầy ý nghĩa của quê hương.
Một buổi chiều, cô giáo dẫn chúng em đến thăm bia. Con đường làng quen thuộc hôm ấy bỗng trở nên khác lạ. Hai bên đường là những hàng cây xanh mát, gió thổi nhẹ, nhưng trong lòng em lại có cảm giác hồi hộp khó tả.
Khi đến nơi, trước mắt em là tấm bia đá đứng lặng lẽ giữa khoảng sân rộng. Trên bia khắc những dòng chữ đã nhuốm màu thời gian. Dưới chân bia là những nén hương còn đang tỏa khói, hương thơm lan nhẹ trong không gian.
Chúng em đứng thành hàng ngay ngắn. Không ai nói một lời. Không khí trang nghiêm khiến em bỗng thấy tim mình đập chậm lại.
Cô giáo bắt đầu kể.
Ngày xưa, trong những năm tháng chiến tranh, quê hương em đã phải trải qua những mất mát đau thương. Giặc đến, mang theo bom đạn, cướp đi sự bình yên của làng quê. Nhiều người dân vô tội đã ngã xuống. Có người là ông, là bà, có người là cha, là mẹ… và có cả những em nhỏ chưa kịp lớn.
Giọng cô chùng xuống:
– Những người ấy đã không còn… nhưng ký ức về họ thì vẫn còn mãi.
Em lặng lẽ nhìn lên tấm bia. Những dòng chữ như đang kể lại câu chuyện của quá khứ. Em tưởng tượng ra cảnh làng quê ngày ấy: khói lửa mịt mù, tiếng bom nổ vang trời, tiếng người gọi nhau trong hoảng loạn.
Em thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Một bạn trong lớp khẽ hỏi
:– Cô ơi… tại sao lại gọi là “bia căm thù” ạ?
Cô nhẹ nhàng đáp:
– Vì nơi đây không chỉ ghi nhớ những người đã mất, mà còn nhắc nhở chúng ta về nỗi đau của chiến tranh, để chúng ta biết trân trọng hòa bình và không bao giờ quên quá khứ.
Nghe cô nói, em chợt hiểu.
“Căm thù” ở đây không phải là để nuôi dưỡng hận thù, mà là để ghi nhớ, để nhắc nhở, để không bao giờ lặp lại những mất mát đau thương ấy nữa.
Chúng em được dâng hương. Khi cầm nén hương trên tay, em bỗng thấy lòng mình thật trang nghiêm. Em cúi đầu, khẽ nói trong lòng:
“Chúng cháu xin ghi nhớ…”
Khói hương bay lên, mỏng manh nhưng ấm áp. Em cảm giác như có một sợi dây vô hình nối quá khứ với hiện tại.
Rời khỏi bia, em nhìn lại lần cuối. Tấm bia vẫn đứng đó, lặng lẽ, vững chãi như một chứng nhân của thời gian.
Trên đường về, em nhìn thấy quê hương mình thật yên bình. Những con đường sạch đẹp, những ngôi nhà khang trang, tiếng cười nói rộn rã.
Em chợt nhận ra: quê hương đã thay đổi rất nhiều.
Nhưng chính những nơi như bia căm thù đã giúp chúng em không quên rằng, để có được cuộc sống hôm nay, biết bao người đã phải hy sinh.
Từ hôm đó, mỗi lần đi qua Bia Căm thù xã Hải Hưng, em không còn đi nhanh như trước nữa.
Em bước chậm lại, khẽ cúi đầu và trong lòng em luôn vang lên một lời nhắc nhở: Hãy biết ơn! Hãy trân trọng hòa bình.
Bởi vì…
Có những ký ức được khắc vào đá.
Để mãi mãi không phai.



