CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” – KHI LỊCH SỬ ĐƯỢC KỂ BẰNG TRÁI TIM NGƯỜI MẸ
Sinh ra trong thời bình, chúng em – những người trẻ hôm nay – lớn lên giữa nhịp sống yên bình, nơi tiếng cười thay cho tiếng bom, nơi ánh đèn thành phố thay cho ánh lửa chiến tranh. Chính vì vậy, đôi khi lịch sử dễ trở thành những trang sách xa xôi. Nhưng càng trưởng thành, em càng hiểu rằng: hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng.
Khi tìm hiểu về Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, em – một sinh viên Trường Đại học Điều dưỡng Nam Định – đã được tiếp cận với rất nhiều câu chuyện lịch sử xúc động. Không phải những con số khô khan, mà là những câu chuyện rất đời, rất người. Trong đó, hình ảnh Nguyễn Thị Thứ – Mẹ Việt Nam anh hùng đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ là người mẹ đã tiễn đưa chồng, chín người con trai và hai cháu ngoại ra chiến trường. Mười hai người thân yêu ra đi vì Tổ quốc, và không một ai trở về. Đó là nỗi đau mà có lẽ không lời nào có thể diễn tả trọn vẹn. Nhưng điều khiến em xúc động nhất là câu nói giản dị của Mẹ: “Giữ con ở lại thì mất nước, để cho hắn đi.”
Chỉ một câu nói mộc mạc, nhưng chứa đựng sự lựa chọn khắc nghiệt của một người mẹ trong chiến tranh. Đó là sự giằng xé giữa tình mẫu tử và vận mệnh dân tộc. Mẹ đã chọn để con mình ra đi, chấp nhận mất mát riêng để đất nước được độc lập.
Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất. Nhưng với nhiều người mẹ, nỗi đau vẫn còn đó. Khi một người lính ngã xuống, không chỉ một gia đình mất đi người con, mà còn có một người mẹ mang theo nỗi đau suốt cả cuộc đời.
Ngày nay, thế hệ trẻ chúng em có thể không hiểu hết những đau thương ấy. Nhưng qua những câu chuyện lịch sử, qua các bảo tàng, nghĩa trang liệt sĩ, hay những bộ phim về chiến tranh, chúng em dần cảm nhận được giá trị của hòa bình.
Là sinh viên ngành điều dưỡng, em càng hiểu rõ ý nghĩa của việc chăm sóc và xoa dịu nỗi đau của con người. Nghề điều dưỡng dạy chúng em lòng nhân ái, sự kiên nhẫn và tinh thần trách nhiệm. Và chính từ câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Thứ, em càng ý thức hơn về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
Tri ân lịch sử không chỉ là những lời nói lớn lao, mà là sống có trách nhiệm, học tập nghiêm túc, làm việc tận tâm và đóng góp cho xã hội. Đó chính là cách chúng em tiếp nối ngọn lửa mà các thế hệ đi trước đã thắp lên.



