CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (52)
MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM
Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, miền Bắc Việt Nam vừa là hậu phương lớn chi viện cho chiến trường miền Nam, vừa phải đối mặt với những cuộc tập kích ngày càng ác liệt của không quân Mỹ. Trên khắp các trận địa phòng không, những người lính ngày đêm canh giữ bầu trời Tổ quốc, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ quê hương. Trong số những người chiến sĩ ấy, Nguyễn Viết Xuân đã trở thành một biểu tượng sáng ngời của lòng dũng cảm và ý chí chiến đấu kiên cường.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại tỉnh Vĩnh Phúc trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Từ khi còn trẻ, anh đã tham gia quân đội và luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Đồng đội nhớ đến anh như một người cán bộ tận tụy, gần gũi và luôn quan tâm đến chiến sĩ trong đơn vị. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, anh cũng giữ vững tinh thần lạc quan và niềm tin vào thắng lợi của dân tộc.
Năm 1964, chiến tranh leo thang ra miền Bắc. Đơn vị pháo cao xạ nơi Nguyễn Viết Xuân công tác thường xuyên phải đối mặt với những đợt không kích dữ dội của máy bay Mỹ. Các chiến sĩ sống và chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ. Ban ngày họ trực chiến bên những khẩu pháo, ban đêm lại tranh thủ củng cố công sự, bảo vệ trận địa. Ai cũng hiểu rằng mỗi trận đánh đều có thể phải đối mặt với sự hy sinh, nhưng không một ai lùi bước.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến đấu ác liệt tại khu vực cầu Đá Vách, tỉnh Quảng Bình, máy bay Mỹ liên tục lao xuống ném bom và bắn phá trận địa. Tiếng động cơ gầm rú hòa cùng tiếng bom nổ làm rung chuyển cả một vùng trời. Giữa lúc trận đánh đang diễn ra quyết liệt, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng bởi mảnh đạn của địch. Máu chảy nhiều, nhưng anh vẫn kiên quyết không rời vị trí chiến đấu.
Nhìn thấy một số chiến sĩ trẻ còn băn khoăn trước làn bom đạn dữ dội, Nguyễn Viết Xuân đã dùng tất cả sức lực còn lại để động viên đồng đội. Giữa tiếng pháo vang trời, anh hô lớn một câu nói đã đi vào lịch sử: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Khẩu lệnh ấy vang lên mạnh mẽ như một mệnh lệnh từ trái tim của người chiến sĩ yêu nước. Ngay lập tức, tinh thần chiến đấu của toàn đơn vị được khích lệ. Các pháo thủ siết chặt tay súng, bình tĩnh ngắm bắn và liên tục nhả đạn vào đội hình máy bay địch. Trận địa vẫn đứng vững trước sự tấn công dữ dội của đối phương, góp phần bảo vệ tuyến giao thông và các mục tiêu quan trọng của miền Bắc.
Sau trận chiến, do vết thương quá nặng, Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của anh để lại niềm tiếc thương sâu sắc cho đồng đội và nhân dân cả nước. Tuy nhiên, tinh thần bất khuất và lời hô chiến đấu của anh vẫn tiếp tục sống mãi trong lòng những người lính đang ngày đêm bảo vệ Tổ quốc.
Nhằm ghi nhận những đóng góp và sự hy sinh cao cả ấy, Đảng và Nhà nước đã truy tặng Nguyễn Viết Xuân danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên tuổi của anh được đặt cho nhiều trường học, đường phố và đơn vị quân đội trên cả nước.
Ngày nay, mỗi khi nhắc đến câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn”, người Việt Nam không chỉ nhớ đến một khẩu lệnh chiến đấu mà còn nhớ đến tinh thần quả cảm của cả một thế hệ đã sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân là lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm và tiếp nối truyền thống yêu nước vẻ vang của cha ông.



