CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (53)
NHỮNG BÔNG HOA BẤT TỬ Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Ngã ba Đồng Lộc thuộc tỉnh Hà Tĩnh là một trong những trọng điểm giao thông quan trọng nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Đây cũng là nơi hứng chịu hàng chục nghìn tấn bom đạn của không quân Mỹ nhằm cắt đứt tuyến chi viện chiến lược. Giữa mưa bom bão đạn ấy, có mười cô gái thanh niên xung phong đã viết nên một câu chuyện cảm động về lòng dũng cảm và sự hy sinh vì Tổ quốc.
Mười cô gái thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, tuổi đời chỉ từ 17 đến 24. Người lớn tuổi nhất là tiểu đội trưởng Võ Thị Tần, người nhỏ tuổi nhất là Võ Thị Hà. Nhiệm vụ của họ là san lấp hố bom, sửa chữa đường và bảo đảm cho các đoàn xe vận tải luôn thông suốt. Công việc ấy diễn ra hằng ngày giữa tiếng bom rền vang và cái chết luôn cận kề.
Mỗi khi máy bay địch ngừng ném bom, các chị lại nhanh chóng lao ra mặt đường làm nhiệm vụ. Đất đá chưa kịp lắng xuống, nguy hiểm vẫn còn hiện hữu, nhưng không ai chùn bước. Với các chị, giữ cho con đường thông suốt cũng chính là góp phần bảo vệ tiền tuyến và giành độc lập cho dân tộc.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau một đợt ném bom dữ dội, cả tiểu đội đang khẩn trương san lấp một hố bom lớn tại Ngã ba Đồng Lộc. Bất ngờ, một quả bom từ trường còn sót lại phát nổ. Trong khoảnh khắc ấy, cả mười cô gái đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Người nhỏ tuổi nhất mới 17 tuổi, người lớn tuổi nhất cũng chưa kịp thực hiện những dự định riêng của cuộc đời mình.
Sau trận bom, đồng đội tìm thấy trong túi áo của Hồ Thị Cúc một lá thư chưa kịp gửi về gia đình. Những dòng thư giản dị chỉ hỏi thăm sức khỏe cha mẹ và nhắn rằng: “Con vẫn ổn.” Chính sự bình dị ấy càng làm sáng lên vẻ đẹp của những cô gái thanh niên xung phong – những người đã gác lại tuổi xuân và hạnh phúc riêng để cống hiến cho đất nước.
Sự hy sinh của mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và tinh thần anh dũng của tuổi trẻ Việt Nam. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, câu chuyện về các chị vẫn được các thế hệ hôm nay nhắc nhớ với niềm biết ơn sâu sắc. Những bông hoa tuổi xuân ấy đã ngã xuống, nhưng tên tuổi và tinh thần của các chị sẽ mãi sống trong lòng dân tộc Việt Nam.



