CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (54)
PHÚT CUỐI CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, biết bao thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ và cuộc đời mình vì độc lập, tự do của dân tộc. Một trong những tấm gương tiêu biểu của thế hệ ấy là Nguyễn Văn Trỗi – người chiến sĩ biệt động đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất trước kẻ thù.
Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 trong một gia đình lao động nghèo tại tỉnh Quảng Nam. Khi đất nước bị chia cắt và chiến tranh ngày càng ác liệt, anh tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn với mong muốn góp sức mình vào cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.
Năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi được giao nhiệm vụ đặt mìn trên cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi) tại Sài Gòn nhằm tấn công phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ đang đến thăm miền Nam Việt Nam. Tuy nhiên, trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, anh bị phát hiện và bắt giữ trước khi kế hoạch được tiến hành.
Sau khi bị bắt, Nguyễn Văn Trỗi phải trải qua nhiều cuộc thẩm vấn và chịu không ít áp lực từ chính quyền Sài Gòn. Dù vậy, anh vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, kiên quyết không khai báo những bí mật liên quan đến tổ chức và đồng đội. Trước sự kiên cường ấy, chính quyền Sài Gòn đã đưa anh ra xét xử và tuyên án tử hình khi anh mới 24 tuổi.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi được đưa ra pháp trường để thi hành án. Trước giờ phút cuối cùng của cuộc đời, anh từ chối bị bịt mắt và vẫn giữ thái độ bình tĩnh, hiên ngang. Đứng trước họng súng của kẻ thù, anh hô vang những lời thể hiện lòng yêu nước, niềm tin vào thắng lợi của cách mạng và khát vọng độc lập của dân tộc Việt Nam. Tiếng hô ấy đã trở thành biểu tượng bất diệt của tinh thần đấu tranh kiên cường và ý chí không khuất phục trước bạo lực.
Sự hy sinh của Nguyễn Văn Trỗi đã gây xúc động sâu sắc trong nhân dân Việt Nam và bạn bè quốc tế. Hình ảnh người thanh niên trẻ tuổi hiên ngang bước ra pháp trường đã trở thành nguồn động viên to lớn đối với phong trào đấu tranh chống chiến tranh xâm lược trên khắp thế giới. Nhiều trường học, đường phố và công trình công cộng sau này được mang tên anh để tưởng nhớ người chiến sĩ anh hùng.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi vẫn được các thế hệ người Việt Nam nhắc nhớ với niềm kính trọng và biết ơn. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa của anh là minh chứng cho lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Tiếng hô trước pháp trường năm ấy không chỉ vang lên trong khoảnh khắc lịch sử mà còn sống mãi trong trái tim của nhiều thế hệ hôm nay và mai sau.



