CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (56)
CÂU CHUYỆN: NGƯỜI CON GÁI ĐẤT ĐỎ
“Người con gái Đất Đỏ
Sống hiên ngang giữa đời…”
Các con thân mến, mỗi khi nhắc đến những anh hùng liệt sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc, cô lại nhớ đến một người con gái rất trẻ, nhưng vô cùng dũng cảm. Đó chính là chị Võ Thị Sáu, người con gái kiên cường của quê hương Đất Đỏ – Bà Rịa.
Ngày ấy, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, thực dân và kẻ thù luôn tìm cách đàn áp nhân dân ta. Cuộc sống của bà con vô cùng cực khổ. Nhưng chính trong gian khổ ấy, đã xuất hiện những con người anh hùng, sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ của mình để bảo vệ quê hương.
Chị Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo. Từ nhỏ, chị đã là một cô bé nhanh nhẹn, thông minh và rất thương mọi người. Thấy cảnh bà con bị đánh đập, bị bắt bớ, chị càng thêm căm thù giặc. Chị luôn tự nhủ trong lòng: “Mình còn nhỏ, nhưng mình cũng có thể làm việc giúp ích cho cách mạng.”
Khi mới chỉ khoảng 14 tuổi, chị Sáu đã tham gia hoạt động cách mạng. Công việc của chị là làm liên lạc, chuyển thư từ và đưa tin cho các chú, các anh trong đội du kích. Công việc ấy tưởng chừng đơn giản, nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Nếu bị phát hiện, chị có thể bị bắt và bị tra tấn. Thế nhưng chị Sáu không hề sợ. Chị đi nhanh như gió, lặng lẽ băng qua những con đường làng, qua bụi tre, qua cánh đồng, để kịp đưa tin cho đồng đội.
Một lần nọ, quân địch kéo đến làng, bắt bớ và đàn áp người dân. Chúng hung hăng, ngang ngược, làm bà con ai cũng căm phẫn. Chị Sáu chứng kiến cảnh đó, đôi mắt chị đỏ hoe, hai bàn tay nắm chặt lại. Chị quyết định phải làm một việc thật mạnh mẽ để chống lại kẻ thù.
Trong một lần giặc tập trung đông ở chợ, chị Sáu đã dũng cảm ném lựu đạn vào bọn địch. Tiếng nổ vang lên làm chúng hoảng loạn. Nhân dân ai cũng thầm khâm phục cô gái nhỏ mà gan dạ vô cùng.
Nhưng rồi trong một lần khác, khi chị tiếp tục làm nhiệm vụ, chị không may bị giặc bắt. Chúng trói chị lại và đưa về đồn. Kẻ thù dùng đủ mọi cách dụ dỗ, tra hỏi: “Ai sai mày làm? Đồng đội của mày là ai?” Nhưng chị Sáu vẫn kiên quyết lắc đầu. Dù bị đánh đập, chị vẫn không khóc lóc van xin. Chị nhìn thẳng vào bọn giặc và nói: “Tôi không có tội! Tôi chỉ yêu nước và ghét kẻ xâm lược!” Nghe vậy, bọn giặc càng tức giận. Chúng giam chị trong nhà tù tối tăm. Dù vậy, chị Sáu vẫn giữ tinh thần mạnh mẽ. Chị luôn tin rằng cách mạng sẽ chiến thắng, đất nước sẽ được tự do.
Sau đó, chị bị đưa ra xét xử. Dù còn rất trẻ, chị vẫn hiên ngang đứng trước tòa án của kẻ thù. Chị không sợ hãi. Chị không cúi đầu. Chị giống như một bông hoa nhỏ nhưng rực rỡ giữa bão giông.
Cuối cùng, kẻ thù quyết định đưa chị ra Côn Đảo và xử bắn.
Các con ạ, lúc ấy chị Võ Thị Sáu mới chỉ 16 tuổi. 16 tuổi – cái tuổi mà nhiều bạn học sinh còn đang ngồi học, vui chơi và mơ ước. Nhưng chị Sáu đã phải đối mặt với cái chết để bảo vệ Tổ quốc.
Trên đường ra pháp trường, chị vẫn bình tĩnh lạ thường. Người ta kể rằng chị còn cất tiếng hát. Tiếng hát ấy vang lên giữa biển trời Côn Đảo như một lời khẳng định mạnh mẽ:
“Dù có hi sinh, tôi vẫn không sợ! Việt Nam nhất định sẽ thắng!”
Và rồi, chị đã ngã xuống…
Nhưng các con ơi, chị Võ Thị Sáu không mất đi. Tên chị đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và sự kiên cường. Hình ảnh chị mãi mãi sống trong trái tim nhân dân Việt Nam.
Ngày nay, khi chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập dưới mái trường, cô mong các con luôn ghi nhớ công lao của những anh hùng liệt sĩ như chị Võ Thị Sáu.
Hãy học thật chăm, sống thật ngoan, yêu thương bạn bè, kính trọng thầy cô, cha mẹ. Đó chính là cách chúng ta thể hiện lòng biết ơn với những người đã hi sinh vì đất nước.



